[Threeshot][#2] Friendly Fling

 

 

Part 2

 

 

 

 

Hai tháng không có Tiffany trong lịch trình hẹn hò của mình, và Jessica, lẽ tất nhiên, vẫn sống sót, ít nhất thì cô muốn nghĩ như thế. Đây không phải là lần đầu tiên cô nhìn một người nào đó rời bỏ cô, hoặc là cô rời bỏ một người nào đó. Jessica tin rằng đến một lúc nào đó, họ đều sẽ phải rời bỏ nhau mà thôi.

 

Những cuộc tình tạm bợ đều cũng chỉ có vậy, không phải sao?

 

Yuri vẫn cứ tùy tiện cắn cô. Jessica hiện giờ đang rất sợ Yuri, đến mức cô phải giả vờ ngủ thiếp đi trong một vài lần khi họ ở bên nhau.

 

Và mùi nước hoa của Yoona đang bắt đầu khiến cô khó chịu, Jessica thường tự hỏi liệu cô nàng có thực sự tắm bằng nước hoa của mình hay không. Cô ấy có mùi giống như Tommy Hilfiger cộng với Ralph Lauren cộng với Chanel rồi nhân với Dior và Paris Hilton. Có thể hiểu là: một đống mùi lộn xộn.

 

Sunny vẫn cứ để lại quần áo của cô ấy ở khắp nơi trong nhà Jessica. Có thể do cô ấy quên mất là cô ấy đã ném chúng ở đâu vào đêm trước hoặc là cô ấy cảm thấy không cần thiết đối với những mảnh vải không cần thiết đó. Sunny không còn hất đổ tất cả mọi thứ khi Yoona vấy bẩn lên áo sơmi của Jessica nữa, giờ thì Yuri mới là người làm điều đó.

 

Jessica. Jessica đã đặt ra một nguyên tắc mới trong nhà mình, đó là không một người nào ngoại trừ chính cô được đến gần cái ghế sofa. Jessica đã nằm ngủ trên ghế sofa vào mỗi đêm cho đến nay cũng được khoảng hai tháng rồi. Cô có thể khởi đầu một buổi tối bằng việc hôn hít, ôm ấp cùng những cô bạn gái của mình, nhưng cô luôn nhận thấy bản thân tự kéo lê cơ thể mình đi, cùng với cái gối của cô đến bên ghế sofa và ngủ ở đó cho đến hết đêm. Jessica cảm thấy mình giống một kẻ thất bại khi mà cô dường như không thể kéo bản thân ra khỏi cái mùi hương đang tỏa ra từ ghế sofa kia. Nó có mùi hương giống một cô gái đến từ vùng thôn dã, với những bông hoa spider lily trong túi áo len của cô ấy và sự ngọt ngào của mật ong trên từng đầu ngón tay của cô ấy.

 

Tuy nhiên, trước sự thất vọng của Jessica, mùi hương đó đang bắt đầu phai dần đi, rồi chẳng mấy chốc sẽ không còn những bông hoa spider lily nữa, không còn mật ong nữa, không còn cô gái đến từ vùng thôn dã nữa. Mùi hương đó không còn đủ mạnh để ru cô vào giấc ngủ và giữ cho đầu óc cô được minh mẫn khi cô thức dậy nữa. Jessica đang bắt đầu hoang mang, cô hoang mang qua mỗi một phút một giây ở bên trong căn nhà của chính mình và nó đang giết dần giết mòn cô bởi vì, dù cho cô có vắt óc suy nghĩ đến đâu đi chăng nữa thì cô vẫn không tài nào hiểu ra được tại sao cô lại như thế. Nhưng điều khiến Jessica lo sợ nhất chính là, cô sẽ phải làm gì khi mùi hương đó không còn tồn tại nơi đây nữa. Cô cứ thế sống trong nỗi sợ hãi về cái ngày mà cô có thể sẽ nổi cơn tam bành ở khắp mọi nơi mà cô đi đến.

 

Vì thế, không một ai ngoại trừ Jessica được đến gần cái ghế sofa. Đặc biệt là Yoona.

 

Và cô đang bắt đầu tìm kiếm cái định nghĩa đúng đắn về tình yêu trong những quyển sách vở và từ điển cũng như bất cứ nguồn thông tin nào mà cô có thể có được trong tay mình. Tiffany đã lặp lại từ ‘tình yêu’ hai lần trong cuộc nói chuyện cuối cùng của họ.

 

 

 

 

***

 

 

 

 

“Cậu có yêu mình không, Yuri?”

 

Jessica đã luôn hỏi câu hỏi này qua mỗi một nơi mà cô đi đến. Cô hỏi mẹ cô rằng có yêu bố cô không, cô hỏi người bạn số 1 của cô rằng có yêu người bạn số 2 của cô không, cô hỏi đứa em họ mười hai tuổi của cô rằng có yêu cậu bạn trai nhà bên cạnh không, cô hỏi Yoona rằng có yêu cô không, cô hỏi Sunny rằng có yêu cô không. Cả hai người họ đều nói là có. Cô đã không cảm thấy vui mừng hay hạnh phúc gì cho lắm. Giờ thì Jessica nhận thấy mình đang nằm bên dưới người Yuri, đang hỏi Yuri rằng cô ấy có yêu cô không.

 

“Dĩ nhiên là mình yêu cậu. Nếu mình không yêu cậu, vậy thì mình đang làm cái gì ở đây chứ?”

 

“Vậy cậu có thể giải thích cho mình biết tình yêu chính xác là cái gì không? Mình đã tìm hiểu về nó và tất cả những gì người ta nói chính là, tình yêu là những thứ đại loại như mấy cánh bướm ngu ngốc đang phê thuốc múa lượn khắp nơi trong ruột mình và cái-bụng-dạ-sợ-sệt-đang-nhún-nhảy-lộn-ngược-từ-trên-xuống-dưới-từ-trong-ra-ngoài. Nhưng mà mình chỉ cảm giác được điều đó khi mình bị dính phải một đợt tiêu chảy thôi.” Jessica buông một tiếng thở dài thườn thượt sau khi cô hoàn thành việc trích dẫn cho Yuri biết về nỗi thất vọng của mình.

 

“À, cá nhân mình thì không tin mấy thứ nhảm nhí mà người ta đăng trên mạng đó. Tình yêu là khác nhau đối với mỗi người, Jessica.” Yuri dịu dàng nâng đầu mình lên khỏi ngực Jessica, cô nhích người mình ra cách Jessica một chút và nằm sấp xuống. Cô quờ quạng hai cánh tay xung quanh để tìm kiếm tấm chăn và kéo nó phủ lên bờ lưng trần của mình. Cô ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của mình trong hai lòng bàn tay và lặng lẽ chờ đợi câu hỏi tiếp theo của Jessica.

 

Yuri thực sự trông giống như một người có thể sẽ đứng hạng nhất trong danh sách ‘Những người phụ nữ đẹp nhất thế giới’ của tạp chí People. Vấn đề với Yuri chính là, bởi vì cô ấy có thể sẽ đứng hạng nhất trong danh sách đó, nên cô ấy trở thành một người mà Jessica trông đợi được nhìn thấy khi cô lật giở một cuốn tạp chí. Jessica có thể sẽ chẳng cảm giác được bất cứ gì khác hơn ngoài sự yêu mến và ngưỡng mộ dành cho cô ấy, trước khi cô lật sang một trang khác và cũng trao hết bao nhiêu đó sự yêu mến và ngưỡng mộ cho cô gái đứng ở vị trí thứ hai.

 

“Vậy thì tình yêu là gì đối với cậu?”

 

“Nó là khi mình thấy cậu cứ huyên thuyên liên tục hàng giờ hàng ngày hàng đêm về Tiffany. Và cậu từng kể với mình về việc cậu đã đe dọa sẽ chặt đứt hai bàn tay của Yoona như thế nào khi cô ấy thử vẽ nghuệch ngoạc lên những khung ảnh Tiffany của cậu. Là khi cậu rời khỏi giường vào lúc giữa đêm, rời khỏi mình để ngủ trên cái ghế sofa kia. Là khi cậu bảo mình chừa lại chút gì đó cho Tiffany mỗi lần mình chuẩn bị thức ăn cho hai chúng ta. Và là khi mình phải chứng kiến tất cả những chuyện đó và tim mình đau đớn nhiều đến mức mình chỉ muốn đưa nó lên bàn mổ cho rồi. Nó đau đớn, nó có nghĩa là mình yêu cậu.”

 

Jessica lắng nghe mỗi một từ ngữ của Yuri giống như cái cách mà Tiffany có thể sẽ lắng nghe Kinh thánh vậy. Cô nhìn thấy nỗi u buồn từ từ hiện lên trong đôi mắt của Yuri, bất chấp nụ cười mà cô gái này vẫn đang đeo trên đôi môi xinh xắn của cô ấy. Yuri hiển nhiên là đứng ở vị trí đầu tiên trong danh sách đó. Miệng của Jessica đồng thời trở nên chua chát và đắng nghét. Cô cảm giác được một đợt sóng tội lỗi đang quét khắp người cô, khi phát hiện ra rằng cô đã tiếp nhận trái tim của Yuri một cách hời hợt vô cùng và cũng đã quá hững hờ trước những cảm giác của cô ấy. Jessica xoay người sang bên và hôn vào khuỷu tay của Yuri thật dịu dàng và êm ái, như thể Yuri chính là lâu đài cát mà cô đã xây nên lúc cô mới lên năm, cô không thể mạnh bạo và nghiền nát lâu dài cát quý báu của cô được.

 

“Vậy thì cậu nghĩ tình yêu là gì đối với mình?”

 

“Jessica, cậu chắc là phải đồng thời bị mù, bị điếc lẫn bị câm và thiếu hụt tất cả mọi loại kiến thức căn bản mà chúng ta đã học ở trường tiểu học mới không nhận ra được rằng tình yêu của cậu chính là Tiffany.”

 

“Nói thế là sỉ nhục quá đấy, Yuri.”

 

“Nhưng thật mà, cậu chắc phải bị hết tất cả mấy thứ đó, còn đần độn và ngu ngốc và cả thiểu năng nữa nếu như cậu không thể nhìn thấy được rằng cậu yêu Tiffany. Cậu có nhận ra là cậu lúc nào cũng nói về Tiffany không vậy? Xem hiện giờ chúng ta đang làm cái gì nào, chúng ta đang nói về Tiffany, không phải sao? Và cậu còn so sánh tất cả mọi người với Tiffany nữa. Cô ấy giống như là tiêu chuẩn của cậu đối với tất cả mọi thứ vậy. Yuri thì cao hơn nhưng lại có âm lượng giọng nói nhỏ hơn Tiffany. Sunny thì thấp hơn, dễ thương hơn, tràn đầy năng lượng hơn nhưng nói to cũng cỡ như Tiffany. Yoona thì không có điểm gì giống Tiffany hết. Yoona là sự đối lập chính xác của Tiffany. Yuri nói giọng nghe như Tiffany khi cô ấy bị cảm. Yoona thì sẽ chẳng bao giờ nói giọng nghe như Tiffany được, giọng của cô ấy thực sự là quá nhiều âm mũi. Giờ thì cậu hiểu rồi chứ?”

 

Jessica không thể trả lời câu hỏi của Yuri được bởi cô đang bận ghi nhận tất cả những thông tin mà Yuri vừa mới thuyết giảng cho cô đó. Nếu những gì Yuri nói là đúng, thì Jessica sẽ nghiêm túc cân nhắc việc đi khám sức khỏe một chuyến và xin nhập học lại một lần nữa ở trường tiểu học. Khi sự nhận thức cuối cùng cũng tác động được đến Jessica, cô vô cùng căm ghét, hay nói cho đúng hơn là, oán hận chính mình và chỉ muốn đào một cái lỗ xuyên thẳng xuống địa ngục mà thôi. Khi cô xuống đến đó, cô sẽ tự giới thiệu bản thân mình với Diêm vương và cầu xin ông ta trừng phạt cô trước cả khi ông ta có thể bắt đầu nghiên cứu lý lịch của cô và những chuyện sai trái mà cô đã làm.

 

Jessica giống như một cái lỗ đen bằng con người. Jessica bí ẩn nên cô ấy nguy hiểm. Jessica bí ẩn là bởi vì, chính bản thân cô cũng thực sự không biết cô nghĩ gì, cô muốn gì, cô cần gì. Thế nên chắc chắn là rất khó để mọi người hiểu được con người cô. Jessica giống như một cái lỗ đen bằng con người là bởi vì, cô hoàn toàn trống rỗng. Đó chính là lý do tại sao cô cho phép những người khác ngã vào lòng cô và lấp đầy con người cô. Và cũng bởi vì có vô số những người khác trong cùng một thời điểm, nên cô không nhận ra được người nào mới thực sự khiến cho cô trở nên toàn vẹn và người nào thì không. Có thể hiểu rằng: Jessica là một mớ hỗn độn.

 

Jessica cay đắng nhắm mắt lại, để cho cái sự thật xấu xa đó ăn sâu vào trong từng ngõ ngách của linh hồn cô. Cô giơ cánh tay trái của mình ra và kéo Yuri vào trong cái ôm của mình. Bàn tay cô chạm lên đầu cô ấy và cô nhẹ nhàng đẩy đầu cô ấy vào trong hõm cổ của mình, những ngón tay của cô đang vuốt ve mái tóc cô ấy từ trên đỉnh đầu xuống đến bờ lưng trần của cô ấy. Cô lẩm bẩm nói ra ba từ “mình xin lỗi” hết lần này đến lần khác liên tục cho đến khi Yuri bắt đầu chán ngấy nó và đập bàn tay mình thật mạnh vào miệng Jessica.

 

Yuri luôn cố làm đau cô bằng cách nào đó. Cắn hoặc là đánh.

 

Vì thế, Jessica phải mất đi Yuri, Yoona, Sunny, hai tháng trời và một cái miệng đau nhức do bị đập thô bạo để cuối cùng mới nhận ra được rằng, những gì mà Jessica và Tiffany đã có, chưa bao giờ là một cuộc tình tạm bợ.

 

 

 

 

***

 

 

 

 

“Chị sẽ ra mở cửa! Em đi làm bữa sáng ngay đi! Hôm qua em đã hứa là sẽ làm cho chị một bữa sáng đúng nghĩa mà! Giờ này ai lại…”

 

“Là Jessica đây. Chào.”

 

Thế giới này thực sự là một thế giới kỳ lạ và tàn nhẫn. Một ngày nọ Tiffany nhận thấy bản thân mình đang ở trong vòng tay của Jessica, thở dài trong sự hài lòng. Và sang ngày hôm sau Tiffany lại nằm dài trên giường của mình mà khóc, cố gắng để quên đi Jessica. Và rồi ngay sau khi cô đã nghĩ là cô có thể quên được Jessica, thì Jessica lại xuất hiện ở trước cửa nhà cô một lần nữa, cùng với hộp sữa và những chiếc bánh hamburger trong hai bàn tay. Thế giới này là một thế giới kỳ lạ và tàn nhẫn.

 

Jessica đang đứng trước mặt Tiffany, nhìn cô ấy chăm chăm mà không hề chớp mắt. Cô để cho ánh mắt mình rong ruổi khắp khuôn mặt Tiffany. Jessica thật nhớ làm sao những lúc được nhìn thấy đôi mắt kia khi cô thức dậy, chiếc mũi đã thở vào trong cổ cô, đôi môi có vị ngọt như loại dâu tây tốt nhất thế giới, mái tóc rối bù mà Tiffany không bao giờ bận tâm để mà chải chuốt vào mỗi sáng. Jessica không thể chờ đợi được nữa để lại có Tiffany một lần nữa trong đời mình. Cứ như thế, cho đến khi ánh mắt cô bắt gặp một hình dáng khác đang hiện ra đằng sau cánh cửa nhà Tiffany. Trái tim người ta thực sự có thể tan vỡ, hãy tin Jessica về điều đó.

 

“Mình thấy là cậu có khách vào sáng sớm. Thậm chí còn sớm hơn cả mình. Và cô ấy trông có vẻ như đang nấu bữa sáng cho cậu.” Jessica nở một nụ cười nhẹ mặc dù hai tai cô đang ù đi cứ như là cô đang có cả một tổ ong ở bên trong mỗi lỗ tai mình vậy.

 

Cô không có thức suốt đêm mà suy nghĩ, và đã thức dậy sớm vào buổi sáng, và đi đến nhà thờ lần đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm qua để cầu nguyện cho Tiffany sẽ đón nhận cô trở lại, và chạy vòng quanh khu phố để mua cho được loại bánh hamburger yêu thích của Tiffany… làm tất cả những điều đó để rồi lại nhìn thấy một người phụ nữ khác, ở bên trong căn nhà của Tiffany, chỉ mặc mỗi chiếc quần lót trên người và đang nấu bữa sáng cho Tiffany của cô.

 

Jessica liền nguyền rủa bản thân mình vì đã quên cầu nguyện cho Tiffany thực sự vẫn chưa từ bỏ mình.

 

“À, nếu như mà tài nấu ăn của cô ấy cũng khủng khiếp như của mình, thì cậu có thể ăn mấy cái bánh này. Và nhớ bảo cô ấy mặc quần áo vào nữa nhé, sẽ rất khó để cô ấy sống sót được qua cái mùa đông này mà không có quần áo đấy. Mình sẽ gặp cậu sau vậy, Tiffany.”

 

Jessica đưa cho Tiffany bánh và sữa trước khi khẽ siết lấy bàn tay của cô ấy. Bàn tay đã từng chạm lướt khắp khuôn mặt cô, giờ thì tốt hơn là nên chạm lướt khắp khuôn mặt một người khác. Jessica lặng lẽ quay đi và bước dọc theo dãy hành lang với cái ý nghĩ đau đớn đó trong đầu mình.

 

Thế giới này thực sự là một thế giới kỳ lạ và tàn nhẫn. Một ngày nọ Jessica thậm chí còn không thể tìm được thời gian rảnh trong lịch trình bởi vì một lô một lốc những cô bạn gái của mình. Và sang ngày hôm sau Jessica đã phải chật vật để hiểu được rằng tình yêu trông giống như cái gì. Và rồi ngay sau khi cô hiểu được điều đó, thì cô lại phải tiến hành tìm hiểu xem làm thế nào để trở nên đau khổ. Thế giới này là một thế giới kỳ lạ và tàn nhẫn.

 

Thế giới này là một thế giới kỳ lạ và tàn nhẫn.

 

 

 

 

 

 

TBC…

 

 

Categories: Oneshot - Shortfic | Tags: , , , , , , | 2 Comments

Post navigation

2 thoughts on “[Threeshot][#2] Friendly Fling

  1. Cái này có thể gọi là “có vay có trả” ko ta??

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: