[Chap 31] IoSeph

Chapter 31

 

 

 

 

Nước mắt đã làm ướt đẫm gương mặt cô khi cô nhìn thấy hai người đang đánh nhau bên trên. Chiếc bàn đổ ập xuống tầng của họ đã khiến Jessica phải hét gọi tên Tiffany. Hai bàn tay cô siết chặt lại cố để phá vỡ tất cả những gông xiềng. Sợi dây xích bằng kim loại vẫn giữ chặt lấy cô trong khi cô đang cố vùng vẫy.

 

“TIFFANY!” cô hét lên. Cô chưa bao giờ cảm thấy bất lực như thế này. Jessica xoay vặn hai cánh tay mình và cảm giác được sợi kim loại đang quấn chặt hơn vào cổ tay cô nhưng cô không quan tâm nữa. Jessica muốn đến bên cô ấy ngay bây giờ. Cô đã thề là sẽ bảo vệ cô ấy.

 

Tim cô tan nát thành hàng vạn mảnh khi cô nhìn thấy gương mặt Tiffany dính đầy máu lúc cô ấy gọi tên cô.

 

“Jessica…”

 

Simeon nhíu mày, biết rằng Damian đã thất bại nhưng hắn sẽ không để Jessica sống sót. Một mạng đổi một mạng. Hắn quay sang nhìn Tiffany và rồi nhìn Jessica.

 

“Sẽ không bao giờ có một kết thúc tốt đẹp cho những kẻ muốn giúp đỡ,” Simeon vừa nói vừa bước đến gần Jessica. “Đến cuối cùng thì tất cả các người chỉ đơn giản là sẽ bị quên lãng thôi. Tất cả các người chỉ là những vật hi sinh.”

 

Simeon cúi người xuống trước mặt Jessica và rút ra một con dao. Đôi mắt Jessica mở to và không một lời cảnh báo, hắn vút nhanh lưỡi dao qua cô. Jessica cảm giác được một cơn đau buốt trên gò má mình. Một dòng máu chảy ra và cô cảm giác được cơn đau đang nhói lên. Nhưng chỉ trong vài giây sau thì vết cắt trên mặt cô đã lành lại. Nó không còn ở đó nữa, gương mặt cô hoàn toàn không có dấu vết gì. Jessica trừng mắt nhìn Simeon trong khi hắn gật gù ra vẻ hài lòng.

 

“Đây chính là sức mạnh của IoSeph thật sự. Nó chữa lành rất nhanh. Cái chết sẽ không đến với cô dễ dàng đúng không?” hắn ca ngợi bằng giọng chế giễu. “Loại thuốc của tôi mặt khác lại giết chết cũng rất nhanh như thế đấy. Tôi đã luôn muốn đưa nó ra để thử nghiệm. Đây là một cuộc đua giữa hai tác phẩm ghê gớm. Hãy xem ai sẽ thắng, Joseph Jung hay là tôi, nhưng tôi có thể chắc chắn rằng tôi sẽ là người chiến thắng.”

 

Simeon đứng dậy trở lại và quay lại chỗ chiếc bàn đang được đặt loại thuốc của mình. Simeon lấy ra một ống tiêm và rút ra thứ thuốc màu đỏ mà hắn đã chế tạo.

 

Jessica thở một cách nặng nhọc khi cô bắt gặp ánh mắt của Tiffany một lần nữa. Nỗi khiếp sợ đang dồn lên bên trong lồng ngực cô vượt hơn cả sự sợ hãi thông thường. Đó là vì Jessica lại không thể ở bên cạnh cô ấy một lần cuối cùng. Họ sắp bị chia xa bởi một thứ còn hơn cả khoảng cách.

 

Tiffany bật khóc khi cô nhìn thấy Simeon ném cho cô một nụ cười gớm ghiếc và chế giễu cô bằng ống tiêm trong tay hắn. Tiffany rất muốn hét lên. Tiffany rất muốn làm bất cứ thứ gì đó để không phải nhìn thấy cảnh này nhưng ánh mắt cô không thể dứt ra được. Tiffany không thể quay mặt đi khỏi cô ấy.

 

“Tại sao cậu lại bỏ đi một mình hả Jessica?” cô vừa khóc vừa nói. “Tại sao cậu cứ luôn rời bỏ mình chứ?”

 

Tiffany lau đi nước mắt bằng mu bàn tay mình và hét lên với cô ấy.

 

“Cậu là một kẻ nói dối Jessica! Cậu đã nói là sẽ đưa mình sang Nhật. Cậu đã nói là chúng ta sẽ cùng nhau giải quyết mọi thứ! Cậu không có quyền phá vỡ tất cả những lời hứa mà chúng ta đã có với nhau! Cậu không thể rời bỏ mình được!” cô hét lên với cô ấy, những giọt nước mắt đang rơi không kiểm soát được. “Cậu không được!”

 

Jessica đang cố nén đi nỗi ân hận lớn nhất trong cuộc đời mình. Cô đã thất bại trong việc làm tròn những lời hứa với cô ấy. Cô rất muốn làm cho mọi thứ được ổn thỏa. Nhưng cô lại không thể và cô rất ân hận. Jessica hắng giọng, sợ rằng cô sẽ bị nghẹn lại trong những lời cuối cùng của mình.

 

“Mình biết là cậu nghĩ những gì mình làm là sai nhưng nếu có một lựa chọn giữa việc làm đúng và bảo vệ cậu,” Jessica nói một cách rõ ràng nhất có thể dù cho giọng cô đang rung lên. Cô cần Tiffany nghe được điều này từ tầng bên trên. Jessica nhắm mắt lại và những giọt nước mắt mà cô đã phải rất cố gắng để giữ lại thì giờ lại rơi xuống một lần nữa. Jessica buộc mình mở mắt ra và nhìn vào đôi mắt ướt đẫm của Tiffany, van xin cô ấy hiểu cho mình.

 

“Thì mình vẫn sẽ mãi làm sai mà thôi.”

 

 

 

 

~~~~~~~~~~~

 

 

 

 

Jaejoong dùng hết sức mạnh của mình để đẩy nắp cửa mở ra. Khi nó vừa mở ra, ánh mặt trời đã khiến cả hai con người đang cố leo lên phải nheo mắt lại. Tim của Yoona đang đập dồn dập. Cô thực sự tin tưởng Yuri. Cô thực sự như thế nhưng cô lại không thể bỏ đi. Cô không thể.

 

Trước sự kinh ngạc của Jaejoong, anh cảm nhận được có cái gì đó đã bị giật ra khỏi thắt lưng của mình và anh liền nhìn xuống trong sửng sốt. Yoona đã nhanh chóng leo xuống và nhảy qua một vài nấc thang cuối cùng, đáp vững vàng bằng đầu gối của mình. Yoona đã lấy cắp được ổ đạn của anh và lắp nó vào trong khẩu súng của mình. Cô chạy tới trước mặc kệ tiếng gọi của Jaejoong.

 

Cô không quan tâm nữa. Yoona không muốn sắm vai một nàng tiểu thư gặp cảnh khốn cùng. Cô không muốn là kẻ cần phải được cứu giúp. Hơn hết, cô không muốn là kẻ ở lại để rồi hối hận và nhớ mãi về tất cả nếu có chuyện gì xảy ra. Dù cho có chuyện gì đi nữa, Yoona cũng sẽ ở bên cạnh cô ấy. Yoona rất chắc chắn, từng lời từng chữ cô đã nói với Yuri. Cô yêu cô ấy.

 

 

 

 

~~~~~~~~

 

 

 

 

Yuri chạy xuyên suốt tòa nhà và đã tìm thấy nơi mà Jaejoong đã nói với cô. Đó chính là nơi ba cô đang có mặt. Yuri đá tung cánh cửa ra và đối diện với gương mặt còn hơn cả sốc của ba mình.

 

“Mày-” là tất cả những gì ông ta có thể thốt lên trước khi Yuri nổ súng chỉ vừa cách gương mặt ông ta vài inch. Bức tường giờ đã được khắc lên đó bằng một lỗ thủng và ông Kwon vẫn có thể nghe được tiếng ong ong trong tai mình.

 

“Còn sống và khỏe mạnh,” Yuri rít lên qua kẽ răng của mình. Ba cô vẫn chưa sẵn sàng cho một cuộc chạm trán khác và đặc biệt là khi Yuri đang chĩa súng vào mình. Bàn tay của ông Kwon từ từ luồn vào trong ngăn kéo bàn làm việc mà ông ta đang đứng phía sau và trong nháy mắt đã rút súng của mình ra. Ông ta bắn một cách mù quáng vào mục tiêu của mình nhưng Yuri đã nhanh hơn ông ta rất nhiều.

 

Yuri cúi xuống nấp phía sau những lá chắn nhỏ nhất và phóng nhanh qua bên kia căn phòng. Nắm lấy bất cứ thứ gì có thể, cô ném nó ngang qua phòng. Ông Kwon giật nảy người xoay về hướng đó, bắn vào chiếc đồng hồ trước khi kịp nhận ra mình đã bị lừa. Vào thời khắc đó, Yuri đã tung người bay qua sàn nhà và nhắm vào khoảng trống duy nhất không được phòng vệ mà chiếc bàn đó để lộ ra. Viên đạn của cô ghim thẳng vào cổ chân ông Kwon và ông ta liền gào lên trong đau đớn, khẩu súng của ông ta đã rơi xuống sàn.

 

Yuri liền phóng lên chỗ chiếc bàn mà ông ta đang nấp phía sau và nắm lấy cổ áo ông ta. Cô kéo ông ta qua bàn và lôi xuống sàn. Giờ thì cô đã hoàn toàn chiếm ưu thế đối với người cha mà cô đã rất căm ghét, chân cô ấn chặt vào ngực ông ta. Lưng ông ta đã không còn đối diện với cô nữa. Thay vào đó chính là gương mặt thảm hại của ông ta.

 

“Đừng giết ta,” ông ta van xin, hai bàn tay mở ra. Họng súng của Yuri đang chĩa vào ông ta, ngón tay đang đặt vào cò súng. Vẻ mặt cô thật lạnh lùng và nét tương đồng giữa cô với ba mình đang thoái lui. Ông ta sẽ không bao giờ có thể để lại một dấu ấn nào trong cuộc đời cô nữa.

 

Yuri nhấc chân mình lên, thả hai tay xuống hai bên người mình.

 

“Tôi không giống như ông,” cô khẽ lên tiếng. “Tôi không phải là một kẻ giết người máu lạnh.”

 

Yuri đá ông ta khiến ông ta lăn người qua. Đầu gối của Yuri nhấn giữ người ông ta xuống trong khi cô nắm lấy hai cổ tay ông ta. Chiếc còng tay mà cô đã lấy từ trụ sở WYE hiện giờ đang gài vào cổ tay ông ta. Yuri nâng đầu gối lên và cúi xuống thấp hơn để nhìn vào ánh mắt kinh hãi của ba mình.

 

“Ông không còn là ba tôi nữa và tôi cũng không còn là con gái ông nữa.”

 

Bàn tay cô đút vào túi sau và lấy ra niềm kiêu hãnh của cô, một thứ mà ba cô chưa bao giờ chạm vào và sẽ không bao giờ có thể vấy bẩn nó.

 

“Nhưng tôi là một cảnh sát,” cô nói bằng giọng chắc chắn và cho ông ta thấy phù hiệu của mình. “Kwon Yuri, thành viên của lực lượng cảnh sát đặc nhiệm W.Y.E, phó chỉ huy. Tự hào phục vụ.”

 

 

 

 

~~~~~~~~

 

 

 

 

“Đủ rồi đấy,” Simeon quay trở lại nhìn Jessica bằng ánh mắt khó chịu và rồi gương mặt hắn dần chuyển thành một nụ cười điên dại.

 

“Tôi có nên giết cô ta trước khi giết cô không nhỉ? Nó sẽ hay hơn bởi vì tôi muốn cô chết về cả thể xác lẫn tâm hồn. Tôi có thể cho trái tim cô chết và rồi cô sẽ đi theo nó.”

 

Sợi xích khua lên thành tiếng khi Simeon đi đến chỗ bàn của mình, cầm lấy khẩu súng đã nằm đó chờ đợi. Bàn tay hắn giơ lên, nhắm vào Tiffany. Cô ấy đã quá mệt để có thể bỏ chạy, quá kiệt sức để có thể trốn thoát nhưng do dự nhất là khi phải rời bỏ Jessica.

 

Cả cơ thể cô như hét lên trong nỗ lực thoát ra. Những khớp tay của Jessica đang trắng bệt khi hai nắm tay đang cố chiến đấu để dứt ra khỏi sự xiềng xích. Sợi dây xích bị căng ra khi nó đang sắp không thể giữ nổi nữa. Cô sẽ không để Tiffany phải chết. Cô ít nhất cũng phải giữ được một lời hứa với cô ấy.

 

Simeon kéo chốt súng xuống thì bất chợt nghe thấy tiếng dây xích rơi xuống đất. Hắn xoay người lại chỉ để kịp thấy là Jessica đã đấm vào mặt mình, khiến hắn ngã nhào vào chiếc bàn. Hai nắm đấm của Jessica đang rung lên, sự giận dữ đang xâm chiếm lấy cô. Hai cổ tay cô đã bị cắt nhiều nhát bởi đã dùng hết sức để bứt tung sợi xích đó và mặc dù những vết cắt đã không còn nhìn thấy nữa, thì lớp máu phủ đầy lòng bàn tay cô vẫn còn đó. Cô có thể cảm giác được máu mình đang sôi lên, IoSeph đang chảy cuồn cuộn bên trong, mạnh mẽ hơn và dồn dập hơn.

 

Đầu hắn bị đập vào bàn và những vật dụng trên đó đã ngã đổ và tan nát. Lọ thuốc màu đỏ rơi xuống sàn, nhuốm màu như máu. Simeon nhìn chằm chằm vào tác phẩm của mình, đã bị vỡ và mất hết. Sự tức giận đang dâng lên trong người hắn nhưng trước khi hắn có thể làm được bất cứ điều gì thì Jessica đã lao vào hắn. Nhấc hắn lên như một con búp bê rách tả tơi, cô ném những cú đấm của mình vào mặt hắn không ngừng nghỉ, không một lần giảm tốc độ lại để nhìn thấy những thương tổn mà cô đã gây ra.

 

Với một sức mạnh không thể tin được, Jessica nắm lấy cổ áo hắn và ném hắn qua giữa phòng. Cả cơ thể hắn đập vào tường, rơi xuống đất, mềm nhũn ra để rồi lại tiếp tục bị nắm kéo lên và bị đánh liên hồi. Cả cơ thể hắn đang rã ra.

 

“Jessica!” Tiffany từ phía trên hét lớn. “Dừng lại đi!”

 

Jessica đã mất kiểm soát. Sự thèm khát gây thương tổn cho hắn đang che mờ lý trí cô và sức mạnh của cô vẫn đang tiếp tục tăng lên. Gương mặt của Simeon hiện đã phủ đầy máu mà khó có ai nhận ra được đó chính là một gương mặt. Tiffany đã biết cái gì không ổn rồi. IoSeph.

 

“Jessica!” cô tuyệt vọng hét lên. “Cậu đang giết chết hắn đấy!”

 

Jessica không nghe thấy gì cả. Nắm đấm của Jessica đang dính màu đỏ từ máu của hắn nhưng nó vẫn không ngăn cản cô được. Tất cả những gì cô muốn làm hiện giờ chính là tiễn hắn xuống địa ngục. Jessica ném hắn qua khỏi đầu mình, trọng lượng của hắn không còn là gì nữa so với những gì IoSeph đang ban cho cô. Hắn ngã đập đầu xuống giữa phòng, thở khò khè và ho khục khặc với một cái miệng đầy máu của chính mình.

 

Jessica lại lao đến, phớt lờ tất cả những tiếng kêu gào của Tiffany, và nắm lấy sợi dây xích mà hắn đã dùng để trói cô trước đó. Quấn nó quanh cổ hắn, cô rất muốn nghe hắn gào thét, van xin và trải qua cái cảm giác không có một ai giúp đỡ mình. Nhưng thay vào đó, hắn lại phát ra một tràng cười sặc sụa.

 

“Cô…” hắn thở hổn hển. “là một con quái vật.”

 

Đầu của Jessica chợt giật nẩy lên, có gì đó đang vang lên bên trong đầu cô cũng đồng tình với hắn.

 

Ra là thế.

 

“Cái quái gì đang xảy ra với mình vậy?” Jessica gầm gừ, một tay ôm chặt lấy đầu mình nhưng tay kia vẫn không buông sợi dây xích quấn quanh cổ hắn ra. Lý trí và thể xác cô đang có suy nghĩ khác nhau. Cô khó có thể kiểm soát được bản thân khi cô đang siết chặt sợi xích hơn nữa. Cô đang ngày càng trở nên giống những kẻ mà cô đã chiến đấu chống lại.

 

“Jessica! Tỉnh lại đi! Cậu không giống chúng!” Tiffany hét lên, gào khóc. “IoSeph không kiểm soát được cậu! Jessica! Nghe mình đi!”

 

Đầu của Jessica như muốn nổ tung vì cơn đau đang bùng lên bên trong. Cô quỳ sụp xuống trên một gối, hai mắt nhắm chặt lại. Giọng nói của Tiffany đang vang lên bên tai cô nhưng một giọng nói khác lại bảo cô phải giết chết gã đàn ông trước mặt mình. Hung tợn. Thú tính. Quái vật. Cô chính là tập hợp của tất cả những thứ đó.

 

“Jessica, làm ơn. Cậu không giống chúng! Cậu chiến đấu vì công lý, không phải để giết người. Cậu là chỉ huy của đội WYE. Cậu là một người bạn đáng tin cậy,” Tiffany thét lên, thầm cầu mong là cô ấy sẽ nghe mình. “Cậu có bạn bè, ba cậu yêu thương cậu và cậu có mình yêu thương cậu! Jessica, cậu không thuộc về IoSeph! Cậu thuộc về mình! Cậu là Jessica của mình!”

 

Tim cô đang đập dồn dập bên trong lồng ngực, rất mạnh đến nỗi nó khiến cô đau đớn nhưng nó cũng đã đánh cho cô thức tỉnh. Cơ thể cô run lên và bàn tay cô từ từ buông lỏng sợi xích. Nó rơi xuống sàn, giải thoát cho gã đàn ông đã bị bắt giữ nãy giờ. Simeon thở hồng hộc, lồm cồm bò ra khỏi chỗ Jessica một cách điên cuồng.

 

Jessica cảm giác mình cuối cùng cũng đã thở được. Giọng nói của Tiffany đang vang vọng trong đầu cô, lặp lại những lời cô ấy đã nói rằng cô không phải là một kẻ giết người. Cô muốn được là Jessica mà Tiffany đã miêu tả. Cô không muốn là một tác phẩm khác được tạo bởi IoSeph. Jessica muốn được là Jessica của cô ấy.

 

“Jessica!”

 

Cô quay lại khi nghe tiếng hét của cô ấy và thấy Simeon đang bò trở lại chỗ khẩu súng của hắn. Thay vì tấn công Jessica, Simeon đã giật lấy khẩu súng rơi trên sàn và nhắm vào Tiffany một lần nữa. Jessica vội lao đến để ngăn hắn lại nhưng đã thất bại khi nhận ra rằng đó chỉ là một đòn đánh lạc hướng. Ngay lúc Jessica vừa đến gần, Simeon đã xoay người và phóng mũi tiêm mà hắn đã giấu trong túi của mình vào cổ cô.

 

Jessica há hốc trong đau đớn khi kim tiêm đã ghim qua da cô và vào trong mạch máu của cô. Ống tiêm trở nên trống rỗng khi thứ thuốc đó đã được đưa vào cơ thể cô. Cô quỳ sụp xuống. Miệng cô không thể khép lại được, rất muốn hét lên nhưng giọng nói của cô lại không phát ra được. Những mạch máu của cô đang bỏng rát như thể chúng đang đốt cháy toàn bộ cơ thể cô và chúng dường như đang cuộn xoáy và bị thắt lại.

 

Cô có cảm giác như mình đang ở bên trong một ngọn lửa, không thể thở được và đang bị thiêu đốt. Không gì có thể giải thoát cô ra khỏi cái đang tra tấn cô hiện giờ. Jessica cảm nhận được một cuộc đấu tranh đang nổ ra bên trong người mình. Cô đã bị tê liệt từ trong ra ngoài và cô không thể chống chọi lại nó. Loại thuốc của Simeon giống như một chất hóa học ăn mòn đang nuốt chửng cô, lan rộng khắp nơi. Cùng lúc đó thì IoSeph đang chắp vá lại những vết rách và vết cắt vừa mới được tạo ra đó. Jessica chỉ là một chiến trường đang phải chịu đựng tất cả chúng. Simeon nói đúng. Đây chính là một cuộc đua để tìm ra kẻ nhanh hơn.

 

Jessica nghe được tiếng vang trong tai mình. Nó vang lên như gọi tên cô liên tục nhưng cô lại không chắc chắn được. Cơn đau đã phủ mờ tất cả giác quan của cô. Âm thanh đó cứ dần hiện lên rồi lại biến đi và rồi cô bắt đầu đau đớn quằn quại không kiểm soát được.

 

Đầu của Jessica đã chạm đất và Jessica không thể cảm giác được gì ngoài những gì đang diễn ra bên trong mình. Đôi mắt cô đảo quanh và hơi thở cô đang cạn dần. Tầm nhìn của cô đang nhòe đi và rồi có một tiếng nổ bất chợt vang lên. Cô nhìn thấy hình ảnh mờ ảo của một người quỳ sụp xuống sàn và cô có thể nhìn thấy hắn đang ở trước mặt cô. Miệng cô khẽ tách ra và cử động như thể đang nói điều gì đó. Bóng tối đã bao trùm lên cả hai và cuộc đối thoại của họ kết thúc.

 

 

 

 

~~~~~~~~~

 

 

 

 

Yoona đang thu hết can đảm để nhắm bắn cho thật chính xác. Từ tầng phía trên, cô nổ súng vào gã đàn ông đang giữ lấy ống tiêm rỗng trong tay. Viên đạn đã được bắn ra và trúng vào ngực hắn. Hắn đổ sụp xuống sàn, nắm chặt lấy cái lỗ đang rỉ máu trên cơ thể mình. Đôi mắt hắn mở to và rồi gào lên trong điên tiết, bàn tay hắn cong lại thành một nắm đấm khi hắn đập mạnh vào sàn nhà. Cơn đau từ phát súng đó cuối cùng cũng dâng lên và hắn đã lịm đi.

 

Yoona chậm rãi nuốt nước bọt, hạ súng xuống. Chẳng có gì ngoài sự im lặng. Ở bên dưới chỉ có hai người. Gã nhà khoa học là nguyên nhân của mọi chuyện và một người mà cô rất yêu mến đang nằm bất động.

 

Hai tay cô buông thõng xuống hai bên người, khẩu súng đã rời khỏi tay cô. Khẩu súng của Jessica đã rơi xuống sàn, nhiệm vụ của nó đã hoàn thành nhưng nó cũng đã tự rơi xuống. Yoona dứt ánh mắt mình ra khỏi hình ảnh đó để nhìn sang căn phòng đối diện cô.

 

Bức tường kính đã bị vỡ và ở bên trong, cô nhìn thấy một người đang nằm rúc vào tường. Ngay cả với khoảng cách này, Yoona vẫn có thể nghe được tiếng nấc của cô ấy. Một người nữa đã nhanh chóng nhập cuộc cùng cô khi cô ấy lao vào trong căn phòng đó và từ phía đối diện, Yoona đã nhận ra đó chính là Yuri.

 

Yuri đứng tại bậc cửa, chết lặng trước cảnh tượng trước mặt mình. Damian đang nằm bất động ở một phía của căn phòng, những mảnh kính vương vãi khắp sàn và một cô gái đang co ro ôm lấy chân mình, vùi đầu mình vào đó. Yuri cẩn thận bước đến chỗ cô ấy. Âm thanh của những mảnh kính vỡ dưới những bước chân của cô cũng không thể che lấp được âm thanh phát ra từ cô ấy.

 

Yuri cúi xuống và đặt một bàn tay lên đầu Tiffany, không thể nói được gì nữa cả. Cô không biết phải an ủi cô ấy thế nào bởi cô cũng khó mà tìm được một lý do để tự an ủi chính mình. Yuri chớp mắt để ngăn những giọt nước mắt lại khi cô nhìn qua chỗ Yoona đang đứng và ánh mắt họ gặp nhau.

 

Yoona nhắm mắt lại để ngăn nước mắt của chính mình chảy ra nhưng lại không thể. Yoona hít một hơi thật sâu để tự trấn tĩnh mình lại. Họ đã chiến thắng nhưng đối với cô, cô đã thua. Tất cả họ đã thua rồi.

 

 

 

 

 

 

TBC…

 

 

Categories: Longfic | Tags: , , , , , | Leave a comment

Post navigation

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: