[Chap 30] IoSeph

Chapter 30

 

 

 

 

Cô thậm chí đã không có được một cơ hội để bước ra ngoài hành lang trước khi những phát súng nhanh như chớp không ngừng nhắm vào cô. Yoona xoay người lại để nấp phía sau một góc tường khi những viên đạn được bắn tới và những mảnh tường đang bị bong ra. Yoona lóng ngóng cầm lấy khẩu súng của mình và vừa ngay khi cơn mưa đạn từ khẩu súng máy kia chấm dứt, Yoona liền chạy ngang qua chỗ giao nhau, nhắm bắn vào tay súng đó. Những viên đạn đã ghim thẳng vào bức tường phía sau và trật mục tiêu bởi hắn cũng đã nấp vào sau một góc tường.

 

Họ thay phiên nhau nã đạn và Yoona cứ bắn một cách điên cuồng, rồi lại nấp đi khi hắn chĩa khẩu súng máy của mình vào cô. Ngón tay cô bóp cò liên tục nhưng số lượng đạn ít ỏi đã cướp mất cơ hội của cô. Yoona nghe một tiếng click từ khẩu súng của mình khi cô bóp cò và ngay lập tức nấp ra phía sau. Nó đã hết đạn và chỉ càng cho thấy sự thiếu kinh nghiệm của cô trong việc sử dụng một khẩu súng.

 

“Ra đi nào, mày đã hết đạn rồi,” hắn lên tiếng, rời khỏi vị trí ẩn nấp của mình và bước trên những mảnh gạch vụn mà hắn đã tạo ra. Yoona thở hổn hển, đang cân nhắc những lựa chọn của mình. Yoona bước ra, hai bàn tay giơ lên cao cùng khẩu súng của mình để hắn nhìn cho rõ.

 

Khẩu súng của hắn vẫn đang giơ lên nhắm vào cô và Yoona đã phải suy nghĩ thật nhanh. Khi gã đó từ từ bước tới chỗ cô, Yoona đang chờ đợi thời khắc thích hợp. Trong nháy mắt, Yoona ném khẩu súng của mình vào những bóng đèn ở phía trên, nép sát người xuống đất ngay lập tức sau đó khi những phát súng đang được nhắm đến cô, và những tia lửa điện cùng những mảnh vỡ của bóng đèn đã trút xuống. Hắn chùn bước, dùng hai cánh tay che đầu mình. Trước khi hắn kịp nhìn thấy gì hơn nữa thì Yoona đã lao vào hắn. Họ đâm sầm vào bức tường đối diện với gã đó làm đệm chắn cho cô. Yoona tung một cú đấm vào bụng hắn và nhìn thấy bàn tay hắn đã buông lơi khỏi khẩu súng. Cầm lấy nó từ tay hắn, Yoona đập mạnh khẩu súng vào đầu hắn.

 

Tay súng đó ngã sụp và trượt người xuống đất bất tỉnh. Yoona khó có thể tin được rằng cô đã vừa làm được điều đó. Với một người không hề được huấn luyện trong lĩnh vực chiến đấu, thì chuyện này đã trở thành một sự kinh ngạc to lớn. Thở hổn hển, Yoona cầm theo khẩu súng máy và quay trở lại vài bước để nhặt lấy khẩu súng mà Jessica đã đưa cho cô. Sau đó cô tiếp tục lên đường đi tìm Yuri.

 

 

 

 

~~~~~~~~~

 

 

 

 

“Tỉnh dậy, tỉnh dậy đi,” một giọng nói vang lên và cô cảm nhận được những cái tát nhẹ vào mặt mình. Khi cô cố nhấc người lên thì chợt cảm giác được một điểm đau nhói ở sau lưng mình do tác động của phát súng kia.

 

“Tạ ơn chúa…” cũng giọng nói đó lầm bầm khi anh ta giúp cô ngồi dậy. Yuri có thể nhầm lẫn nhưng rõ ràng giọng nói đó thuộc về Jaejoong.

 

“Anh đang làm gì vậy?” cô lẩm bẩm lên tiếng khi cô đang cố ngồi dậy nhưng lại bất chợt nhớ ra.

 

“Anh đã bắn tôi!”

 

Jaejoong lắc đầu, lấy khẩu súng của mình ra làm bằng chứng.

 

“Tôi đã dùng đạn cao su. Lực của nó đủ mạnh để gây đau đớn và có thể làm cho người ta ngất đi. Tôi không muốn giết cô đâu Yuri. Tôi không muốn giết bất cứ ai cả. Tôi đã chịu đựng đủ với chuyện này rồi.”

 

Jaejoong đỡ cô đứng dậy trong khi nhanh chóng giải thích.

 

“Cô nói đúng, tôi đã quá ngu ngốc khi tin tưởng. Sau khi tôi nhìn thấy cách mà ông Kwon đối xử với cô, có vẻ như ông ấy không thể là những gì tôi đang tìm kiếm được,” anh ta khẽ nói, và lắc đầu. “Dường như cô hiểu cả tôi lẫn ba cô hơn bản thân tôi rất nhiều.”

 

Yuri loạng choạng trong vài giây và giơ một bàn tay lên để từ chối sự giúp đỡ của Jaejoong.

 

“Tôi có thể đứng được…” cô lầm bầm trong khi Jaejoong nhìn chòng chọc vào cô.

 

“Ba cô đã để tôi lại để lo liệu cho cái xác của cô, nhưng ông ấy có thể đã nhận ra có điều gì đó không đúng. Hãy ra khỏi đây ngay bây giờ. Hãy quên chuyện bắt giữ ông ấy đi. Hãy chờ đợi cho đến khi cô được chi viện,” Jaejoong bảo và Yuri liền lắc đầu.

 

“Không đời nào tôi lại rời khỏi đây một mình đâu. Tôi cần phải tìm Jessica và tôi sẽ bắt giữ ba tôi nếu đó là điều cuối cùng tôi làm được,” Yuri làu bàu, đang lấy lại sức để tự đứng vững trên đôi chân mình.

 

“Tôi đã nghĩ là cô sẽ nói thế…”

 

Trước sự ngạc nhiên của cô, Jaejoong đã rút ra một khẩu súng khác và đưa nó cho cô.

 

“Tôi biết là không thể thuyết phục cô đi được nhưng nếu cô chắc chắn về việc này thì tôi có thể giúp đỡ. Tôi biết rõ khu nhà này và tôi biết họ đã mang Jessica đi đâu. Về những tên lính gác còn lại, tôi đã dẹp bớt một mớ dùm cô rồi. Họ thực sự đã không nhìn xem là mình đang uống cái gì…”

 

Jaejoong mở cánh cửa ra và nhìn sang trái rồi sang phải trước khi chạy ra ngoài, ra hiệu cho Yuri theo sau. Cả hai chạy ra đến cuối hành lang, cần phải đi xuống cầu thang để tìm Jessica.

 

 

 

 

~~~~~~~~~

 

 

 

 

Tiffany đang thở hổn hển, khóe miệng cô đang sưng vù lên sau một cú đấm dữ dội. Damian không thua gì một võ sĩ và lại là một võ sĩ phi thường. Hắn biết cách chiến đấu và đạt một trình độ mà Tiffany sợ rằng cô có thể sẽ không đọ lại được. Tuy nhiên, cô thà chết còn hơn là đầu hàng thế này.

 

Cô tung người về phía trước, giáng những cú đá đủ kiểu. Sự di chuyển của cô nhòe đi khi cô lần lượt xoay người trên từng chân một. Thân trên của Damian ngã về phía sau để tránh một cú đá xoáy đang đến nhưng đã không khóa được cú tiếp theo. Lập tức ngay sau cú xoay người của mình, cô đã đặt chân phải của mình trụ xuống và lại đá vào ngực hắn. Hắn loạng choạng lùi về sau nhưng đã nhanh chóng lấy lại được thăng bằng. Damian dùng hai cánh tay mình để chắn những cú đòn tiếp theo của cô và đẩy cô về phía sau bằng một cú đá mà Tiffany buộc phải lảo đảo lùi lại để né tránh.

 

Khi Damian đuổi theo cô xuyên qua căn phòng, Tiffany đã chạy tới chỗ bức tường, dùng nó làm đòn bẩy để tặng vào mặt hắn một cú đấm. Damian đã phản ứng nhanh chóng kịp thời để không bị dính đòn nhưng lực đẩy cũng khiến hắn lùi lại.

 

Khoảng cách được nới rộng giữa họ đã cho phép Tiffany di chuyển thêm, từ từ nhích về phía bên phải mình khiến cho chiếc bàn hiện giờ đang chắn giữa họ. Damian di chuyển theo cô, chờ đợi nước cờ bất ngờ của cô. Và cô đã ra đòn.

 

Tiffany dùng toàn lực đá chiếc bàn tới trước khiến nó lao đến chỗ Damian. Hắn đã dừng nó lại bằng hai bàn tay nắm chặt vào cạnh bàn. Khi hai bàn tay hắn đang bận bịu, thì Tiffany liền chạy theo hướng chiếc bàn về phía trước và phóng cả thân người mình lên. Cú đá đã trúng đích, cánh tay và phần cơ thể phía bên trái của Tiffany đã làm đệm cho cô ngã xuống. Tiffany lăn người trên mặt bàn gỗ và hai chân cô liền xoay tròn để bật người đứng dậy.

 

Damina phun ra một ít máu đã hình thành trong miệng hắn sau cú đá đó. Hắn đã đánh giá cô hơi thấp rồi. Ánh mắt hắn nhấp nháy, hướng về phía người chiến sĩ đang đứng trên bàn. Hắn chưa bao giờ thua trận cả. Chỉ một lần duy nhất và đó là lần chạm trán Jessica. Lần đó, hắn đã đổ lỗi cho cánh tay bị thương của mình. Lần này thì lại khác.

 

Damian phát ra một tiếng gào thét điên tiết trước khi hắn tung người vào cô lần nữa. Damian chèn chân mình xuống dưới đáy bàn, hất tung nó lên nhưng Tiffany đã kịp nhảy ra khỏi đó. Chiếc bàn bị hất mạnh vào khung cửa kính đã bị làm yếu đi và nó đã phá hủy toàn bộ khung cửa kính. Tấm kính rơi xuống tầng bên dưới và vỡ nát. Giờ thì, chỉ còn hắn và cô mà thôi.

 

 

 

 

~~~~~~~~

 

 

 

 

Liều lĩnh. Đó là từ duy nhất mà Yoona có thể dùng để miêu tả cách cô sử dụng khẩu súng. Tuy nhiên nó đã tạo nên những điều thần kỳ.

 

Yoona cảm thấy mình đã lạc đường, không chắc là cô nên đi đâu thì bất thình lình, một kẻ nào đó đã đâm sầm vào bên hông người cô, làm khẩu súng của cô rơi ra. Yoona rên lên trong đau đớn khi cô lồm cồm ngồi dậy. Kẻ tấn công đó rất to lớn và đang tìm kiếm con mồi để hạ sát, với ánh mắt dã thú đầy sát khí nhìn xuống cô. Yoona cảm giác tim mình như rơi xuống một hố sâu không thể đo lường được. Là một nô lệ IoSeph và là kẻ nguy hiểm nhất trong số đó.

 

“Cô,” hắn lên giọng lè nhè, chỉ thẳng vào cô với cặp mắt đảo quanh. Yoona co rúm người trước cái… cô không muốn buông lời xúc phạm nhưng lại không thể nhịn được, sinh vật ghê tởm đó.

 

“Tôi,” Yoona cố tỏ ra bình tĩnh.

 

“Con gái của Kwon,” hắn gắt gỏng và Yoona liền nhướng mày.

 

“Được rồi, rõ ràng là có kẻ đã chưa bao giờ nhìn thấy Yuri. Bây giờ tôi có đang cười như một tên ngốc không hả?” Yoona hỏi hắn một cách ngờ vực nhưng trước khi cô có thể tuôn ra thêm một lời mỉa mai nào khác nữa thì tên ngớ ngẩn đó đã tấn công cô. Yoona cảm giác mình đã hét lên khi cô thụp người xuống và thấy vô cùng may mắn vì bức tường đằng sau cô đã nát thành nhiều mảnh.

 

“Ôi chúa ơi,” Yoona thở hắt ra, cố nắm lấy bất cứ thứ vũ khí nào còn ở đó. Tên quái vật đó gầm lên, thu nắm đấm của mình lại và trừng mắt nhìn cô lần nữa.

 

“Kwon!”

 

Yoona chạy vào trong dãy hành lang, với hắn đuổi theo sau. Cô sẽ không thể nào chiến thắng trong một trận đấu tay đôi được. Chết tiệt, cô thậm chí sẽ không thể chiến thắng ngay cả khi cô có một khẩu bazooka và hắn thì vẫn đứng yên. Yoona lao xuống cầu thang, ngẫm nghĩ. Tiếng gầm gừ của hắn có thể nghe thấy khi hắn chạy theo sau cô. Trong số tất cả những kẻ thù mà cô có thể gặp phải, thì cô lại phải xoay sở với tên to lớn, xấu xí và ít tính người nhất thế này.

 

Yoona nhanh nhẹn chạy xuống tầng tiếp theo bên dưới trong khi tên quái vật đó thì lại nhảy người qua. Yoona trượt xuống một vài bậc cuối cùng khi cả chiếc cầu thang đang rung lắc, một cái hố nhỏ xuất hiện ở chỗ hắn đã đáp xuống. Cũng giống như nắm đấm của hắn, trọng lượng của hắn có thể tiêu diệt lớp xi-măng rắn rỏi nhất.

 

Và một sáng kiến đã nảy ra.

 

“Con gái của Kwon đang ở đây!” cô hét lên, dụ hắn đuổi theo. Thấp người hơn và nhanh nhẹn hơn, Yoona đã tung cú đá cho cánh cửa bên phải mở ra và chạy vào dãy hành lang. Biết là hắn đang đuổi theo, Yoona đã lao về phía khu cầu thang ở phía đối diện bên trong tòa nhà. Thay vì chạy xuống bên dưới như cô đã làm lúc nãy, thì giờ cô lại chạy lên trên.

 

Giữa hai tầng lầu, cô vẫn tiếp tục luân phiên chạy về hướng khu cầu thang đối diện và tên quái vật vẫn đuổi theo mà không cần biết là cô đang định làm gì. Chạy lên và rồi chạy ngang qua hành lang để đến khu cầu thang lúc nãy. Yoona nhảy qua cái hố mà hắn đã tạo ra ở vòng chạy đầu tiên và đứng đợi hắn.

 

“Tôi là Kwon Yuri đây! Tôi uống nước Ma mỗi ngày đấy!” cô hét lên bất cứ điều gì hiện lên trong đầu mình với một nỗi hoang mang và vì một số lý do nào đó, gã đồ sộ đó có vẻ rất ghét cái họ Kwon. Hắn gầm lên trong giận dữ, vượt qua thanh chắn cầu thang và nhảy qua lần nữa. Yoona từ vị trí của mình liền nhảy qua những bậc còn lại, lăn người đáp xuống một cách vụng về.

 

Tên quái vật nhảy sầm đáp xuống bằng cả hai tay hai chân, khiến cái hố kia lún sâu thêm nữa. Yoona lặp lại chuỗi hành động của mình, chạy đúng theo quãng đường lúc nãy và vẫn luôn chọc hắn điên tiết lên tại vị trí yêu thích hiện giờ của cô.

 

“Kwon Yuri vẫn chưa chết!” cô hét lên với hắn và hắn lại tiến tới. Hắn lại nhảy xuống chỗ cái hố đó và lần này thì nó đã gãy nát. Cầu thang đã đổ sụp và hắn đã rơi xuống, trọng lực và trọng lượng bất thường của hắn đã khiến thêm vài chiếc cầu thang nữa bên dưới tan nát.

 

Yoona chạy tới chỗ thanh chắn cầu thang, nhìn xuống cái đã từng là chiếc cầu thang xoắn ốc đó. Tên quái vật đã làm gãy chiếc cầu thang với trọng lượng của mình và những dãy cầu thang ở dưới đó vài tầng nữa, hắn nằm dưới đất và thở một cách cực kỳ khó khăn. Những vết cắt và bầm tím hiện đầy trên da hắn và hắn thậm chí còn rất đau đớn sau cú ngã ngoạn mục đó.

 

Yoona thở hổn hển, rời đi và đẩy cánh cửa tiếp theo dẫn cô vào khu hành lang.

 

“Trí não thì hơn cơ bắp, trí não thì hơn cơ bắp,” Yoona lầm bầm trong miệng, nhặt lấy một vài thứ vũ khí nào đó vương vãi trên sàn. “Và tôi không phải con gái của Kwon. Tôi là bạn gái của con gái của Kwon đấy.”

 

 

 

 

~~~~~~~~

 

 

 

 

Thân hình của Tiffany cong lại về sau, cảm giác được tiếng vun vút của quả đấm sắt vừa mới sượt qua mũi cô và bật người lại để tung ra nắm đấm của chính mình. Mồ hôi đã che mờ tầm nhìn của cô và adrenaline đang kích thích cơ thể cô mạnh lên trong từng động tác nhưng Damian vẫn không chịu nhượng bộ. Cú đấm của cô đã bị Damian bắt lấy trong lòng bàn tay và hắn liền kéo cô về phía mình.

 

Cô cảm giác như thể hộp sọ của mình đã bị tách thành hai mảnh khi cú đấm của hắn quất vào đầu cô nghe răng rắc. Tiffany bị trượt về phía sau, ngã phịch xuống đất. Tiffany chớp mắt liên tục để ngăn chặn tầm nhìn đang bị nhân đôi của mình. Máu từ từ chảy xuống từ bên dưới mái tóc cô và thấm vào trong miệng cô. Nếm phải vị máu của chính mình thật là ghê rợn.

 

Damian đang hài lòng với đòn tấn công của mình, một nụ cười khẩy hiện ra khi hắn hít thở dồn dập để đón lấy không khí. Chính hắn cũng đang ở trong một tình trạng khá tệ hại. Một bên mắt bị sưng và một cánh tay bị đau do vô số những đòn tấn công của cô. Cơ thể hắn lắc lư trong mệt nhoài khi hắn đứng thẳng người lên. Chỉ một đòn nữa thôi sẽ có thể giết chết được cô.

 

Tiffany lắc đầu, cố gắng hết sức để giữ vững ý thức của mình. Cô buộc hai bàn tay mình nhấn xuống đất và đẩy người dậy bằng hai cánh tay run rẩy. Cô đứng lên, loạng choạng dưới sức nặng của chính mình và hai nắm đấm buông thõng đã lại được đưa về phía trước. Dòng máu đỏ vương trên trán cô và chảy dài xuống, nhuộm đỏ một bên cánh mũi của cô, môi cô và chảy chậm lại ở cằm cô. Mỗi một giọt máu của cô dường như đang rơi xuống theo nhịp đập bên trong đầu cô.

 

“Cô vẫn sẵn sàng chiến đấu à?” Damian thở hổn hển và nhận được một ánh nhìn mơ hồ.

 

“Đúng vậy…” cô khẽ lên tiếng, hai nắm tay siết chặt lại. Damian chấp nhận câu trả lời của cô. Tiffany đang di chuyển chậm hơn lúc nãy rất nhiều, những giác quan chập chờn của cô đang bắt đầu khiến cô trở nên thiếu nhạy bén. Damian lợi dụng thời cơ đó bằng cách khóa hai cổ tay cô lại chỉ bằng một bàn tay và nện nhiều cú đấm liên tiếp vào một bên người cô. Khung sườn của cô như đang vỡ vụn dưới những cú đòn của hắn.

 

Không chịu thua, Tiffany lợi dụng cái nắm chặt của hắn vào tay cô và kéo hắn ngã xuống sàn cùng mình. Khi Damian đã ngã về phía trước, Tiffany liền đạp cả hai chân vào bụng hắn, khiến hắn bay qua khỏi đầu cô trong khi cô lăn người trở lại. Damian đâm sầm vào tường với một cú va chạm ghê rợn khiến hắn đau đớn kinh khủng.

 

Trước khi có thể gào thét vì đau đớn thì Damian đã bị nhấc lên khỏi mặt đất. Tiffany đã nắm lấy lưng áo sơ mi của hắn để kéo hắn dậy bằng tất cả sức lực còn lại của mình. Tiffany đấm liên tục không thương tiếc vào bụng hắn và xoay lại nện khuỷu tay vào lưng hắn. Damian ho sặc sụa một cách đau đớn khi cô tung đòn quyết định vào hắn. Ngã vật trở lại ra sàn, Damian cố hít lấy không khí với hai lá phổi hiện đang suy yếu của mình. Miệng hắn mở ra và đóng lại, đón lấy luồng không khí trong khi hai mắt hắn trợn tròn. Sự tập trung của hắn đang suy giảm và mọi thứ trong mắt hắn đã tối đen.

 

Tiffany ngã xuống, hai chân cô đã quá yếu để có thể đứng được nữa. Những vết thương xuất hiện đầy trên người cô trong khi cô nhìn chằm chằm vào gã đàn ông không còn khả năng phòng vệ trước mặt mình. Cô đã có thể kết thúc hắn. Chỉ một đòn nữa và hắn sẽ bị tống khứ.

 

Thay vào đó, Tiffany lại dùng hai tay mình để cố trườn tới chỗ khung cửa kính đã bị vỡ. Cô kéo lê cả thân người mình cho đến khi có thể nhìn thấy được tầng bên dưới. Ánh mắt cô đã chạm phải ánh mắt của một người khác.

 

“Jessica…”

 

 

 

 

~~~~~~~~

 

 

 

 

Yoona di chuyển nhanh chóng xuống cầu thang, khẩu súng máy mới của cô nhắm tới những kẻ đang đuổi theo cô từ bên trên. Kết thúc chúng bằng những phát đạn cuồng dại, Yoona tiếp tục chạy xuống dưới và chưa hề chuẩn bị thì một cánh cửa đã bất ngờ bật mở ra.

 

Yoona nhảy lùi về sau, đưa súng lên trong tư thế sẵn sàng. Vị khách không mời đó lập tức xoay người lại, chĩa khẩu súng của mình vào cô. Đôi mắt của cả hai cùng mở to khi họ nhận ra rằng mình đang nằm trong tầm ngắm.

 

“Yoona!”

 

Yoona sững người trước tiếng gọi tên mình và chính là Yuri đã gọi cô.

 

Bàn tay của Yuri đặt lên họng súng của Jaejoong và đẩy nó xuống khi cô chạy đến bên Yoona. Yuri ôm lấy cô ấy thật chặt trước khi buông cô ấy ra và nhìn cô ấy bằng một vẻ lo lắng.

 

“Tại sao em lại ở đây?” Yuri hỏi trong khi kiểm tra xem cô ấy có bị thương hay không. “Đồ ngốc, chúng tôi đã khóa chặt tòa nhà vì có lý do cả đấy!”

 

“Bọn em không thể chỉ ngồi đó khi biết rằng Yul và Jessica đã bỏ đi. Em không thể để Yul rời xa em một lần nữa.”

 

Yuri nhìn thẳng vào đôi mắt nâu sâu thẳm của cô ấy và nhận thấy những cảm xúc trong mình đang sôi sục lên.

 

“Em có bị thương không?” Yuri gặng hỏi ngay sau đó, xoay người Yoona vòng vòng để kiểm tra xem có bất cứ cái gì tương tự như một vết thương hay không. Yuri đã hoàn toàn quên mất rằng họ đang ở trong tòa nhà của Simeon, đối đầu với những võ sĩ điên dại trong khi cô vẫn cứ tiếp tục cuộc kiểm tra kỹ lưỡng của mình.

 

Yoona lắc đầu, ý bảo rằng cô không sao nhưng Yuri vẫn chưa chịu ngừng lại. Yoona nắm lấy cổ tay cô ấy để ngăn cô ấy lại và khiến cô ấy nhìn cô. Yoona chạm tay vào vô số những vết bầm và vết cắt trên gương mặt và cơ thể Yuri và Yuri liền khẽ nhăn mặt lại.

 

“Yuri,” Yoona thở hắt ra, không thể tìm được lời nào để diễn tả con tim đang đau đớn của mình. Nước mắt đang bắt đầu đọng lại trong mắt cô.

 

“Làm ơn đừng khóc,” Yuri dịu dàng nói. Hai tay Yuri ôm lấy khuôn mặt Yoona và nhích đến gần cô ấy hơn.

 

“Tôi hứa với em là tôi sẽ đưa em ra khỏi đây một cách an toàn không một xây xát nào cả. Tôi thề,” cô nói và hôn cô ấy trước khi nắm lấy tay cô ấy. Cô trao cho Jaejoong một cái gật đầu nhanh chóng, muốn nói rằng kế hoạch đã được thay đổi. Jaejoong gật đầu và hiểu ngay lập tức. Cả hai đi theo sự hướng dẫn của anh, nhưng đột nhiên có một cái gì đó chợt nảy ra trong đầu cô.

 

“Em đã nói là ‘bọn em’,” Yuri nói, quay lại nhìn Yoona. “Ý em không phải là…”

 

Ánh mắt Yoona nhấp nháy và cô liếm môi một cách lo lắng.

 

“Tiffany cũng ở đây.”

 

Yuri có thể cảm nhận được sự lo lắng của mình đang tăng lên, tim cô đang đập rất mạnh. Nỗi lo sợ cho hai người bạn vẫn đang gặp nguy hiểm của mình đã lớn hơn nữa. Siết chặt bàn tay Yoona, cô dẫn cô ấy đi theo Jaejoong.

 

Biết rõ lối thoát của mình, Jaejoong đẩy mở một cánh cửa và nhận thấy họ đang nhìn chằm chằm vào một đường ống khép kín với một chiếc thang kéo dài lên tận phía trên.

 

“Hai người có thể leo lên cái này và quay trở lại mặt đất,” anh vội giải thích. Yuri kéo Yoona ra trước mặt, nắm lấy hai bàn tay cô ấy.

 

“Yoona, nghe tôi này. Leo lên đó cùng Jaejoong và gọi người giúp đỡ hay gì đó đi.”

 

“Yul-”

 

“Tôi không thể đi cùng em cho đến khi tôi tìm được Jessica và Tiffany. Hãy tin là tôi sẽ sống sót mà ra khỏi đây với cả hai người họ,” Yuri lên tiếng trước khi Yoona có thể ngắt lời. “Làm ơn hãy tin tôi Yoona.”

 

Yoona rất muốn phản đối nhưng cô lại không thể nói không với cô ấy.

 

“Em yêu Yul,” cuối cùng thì cô cũng lên tiếng một cách nhẹ nhàng. Yuri trao cho cô một nụ hôn chóng vánh và buông tay cô ra. Hình ảnh Yuri rời xa khiến Yoona nhớ đến việc Yuri đã bỏ lại cô như thế nào vào cái ngày mà cô ấy xin nghỉ việc. Cô đau đớn rất nhiều khi thấy Yuri lại ra đi một lần nữa.

 

Yuri quay trở vào trong tòa nhà. Khẩu súng của cô đã được lên đạn một cách sẵn sàng khi cô đi trở vào bên trong. Cô phải đi tìm Tiffany. Cô phải đi tìm Jessica. Và cô phải đi tìm cho được ba mình.

 

 

 

 

 

 

TBC…

 

 

Categories: Longfic | Tags: , , , , , | Leave a comment

Post navigation

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: