[Chap 19] The Guardian of Your Heart

Chapter 19

Let Me Protect Her

Hãy Để Tôi Bảo Vệ Cô Ấy

 

 

 

Yuri mở mắt ra và nhìn chằm chằm vào bóng tối một lúc trước khi sự thật đập vào tâm trí cô lần nữa và cô nhắm mắt lại. Có gì khác nhau khi mở mắt ra nếu thứ duy nhất cô có thể thấy chỉ là bóng tối? Nhắm mắt lại, cô dùng tay sờ soạng quanh cánh tay mình và nhận ra tất cả những đường tiêm truyền mà cô có. Sau đó cô di chuyển quanh đầu mình và nhận thấy có một băng quấn trên đầu mình. Cô đưa tay xuống và dừng lại ở ngực mình. Cô không cần phải chạm vào nó để biết rằng có một băng quấn rất lớn trên ngực mình – nơi mà cô đã bị bắn trúng. Cô đặt cả hai bàn tay lên đôi mắt mình và thở dài. Cô tự hỏi cô đã ngủ bao lâu rồi, bây giờ là mấy giờ và đang là ban ngày hay ban đêm. Cánh cửa phòng mở ra và cô đưa tay trở về hai bên người, mắt cô mở ra theo bản năng khi cô nhìn quanh một cách vô hướng.

 

“Cô cảm thấy thế nào rồi cô Kwon?” Một giọng nói lạ vang lên và Yuri nghe thấy một tiếng bấm viết.

 

“Cô là ai?” Sự hoang mang vồ chặt lấy cô, cô không biết ai đang ở ngay trước mặt cô và cô ghét bản thân mình vì không phòng bị đến như thế.

 

“Đừng lo cô Kwon, tôi là y tá. Tôi ở đây để kiểm tra tình trạng của cô.” Yuri nghe tiếng sột soạt và tiếng giấy lật giở. Sau một lúc, Yuri có thể cảm nhận được đường tiêm truyền đã được kéo ra theo sau đó là những âm thanh của kim loại lách cách và cô y tá lên tiếng.

 

“Tôi đã thay một bịch máu khác cho cô rồi. Cô đã mất rất nhiều máu và nó đã không có tác dụng nên vết thương của cô đã bị mở miệng hôm qua. Tốt nhất là cô đừng cử động quá nhiều được chứ?” Cô y tá nắm lấy bàn tay cô và đặt nó qua cạnh giường.

 

“Cái nút ở đây, đó là nút gọi khẩn cấp. Hãy nhấn nó nếu cô cần bất kỳ sự giúp đỡ nào được chứ? Và có một trái ở bên trên nó là để hạ thấp giường của cô trong khi nút phía trên là để nâng giường lên.” Yuri di chuyển những ngón tay xung quanh để cảm nhận được nó và mỉm cười với cô y tá, ít nhất thì cô cũng hi vọng là mình đã đi đúng hướng.

 

“Cảm ơn cô.”

 

“Đây là công việc của tôi mà. Nhân tiện giới thiệu, tôi là y tá Kang.”

 

Yuri mỉm cười lần nữa và gật đầu. “Tôi có thể biết là mấy giờ rồi không?”

 

“Hiện giờ là 12 giờ đêm. Tôi phải đi một vòng kiểm tra như thường lệ đây. Hi vọng sẽ gặp cô sau.” Cô y tá nói và rời khỏi phòng.

 

Yuri đưa bàn tay mình sang bên và dùng ngón tay mình để cảm nhận được những cái nút. Cô nhấn nó và giường của cô từ từ nâng lên và cô chờ đợi cho đến khi cô cảm thấy thoải mái với độ cao đó trước khi buông ra. Cô ngả người ra sau và nhìn chằm chằm vào phía trước hay nói đúng hơn là vào khoảng không khi cô nhớ lại những gì đã xảy ra hôm qua. Cô khẽ mỉm cười khi cô nhẹ nhàng sờ vào môi mình, nhớ đến đôi môi mềm mại ấm áp đã chạm lên môi cô. Cô đã vô cùng muốn trả lời những câu hỏi của cô ấy, cô rất muốn tỉnh dậy và ôm lấy cô ấy, nói với cô ấy rằng mọi thứ vẫn ổn bởi vì có cô ở đây nhưng cô biết là mình không thể. Bởi vì ngay lúc này đây, cô đang là một kẻ mù – một người thậm chí còn không thể bảo vệ được bản thân thì huống gì là Yoona. Cô không muốn trở thành một gánh nặng cho Yoona. Cô không thể và cô biết là lòng tự trọng to lớn của mình không cho phép điều đó.

 

Cô không thể theo dõi được thời gian và chỉ biết khi Sooyoung và Hyoyeon bước vào phòng mình, reo lên vui mừng khi họ chạy đến bên giường bệnh của cô và bắt đầu nói những câu rời rạc. Cô cười hai người họ và giơ tay lên để ngăn họ lại.

 

“Mình không thể nghe được các cậu đang nói về cái gì hết. Bình tĩnh nào.” Cả hai lập tức im lặng và Yuri liền lắc đầu.

 

“Sao các cậu không nói đi?”

 

“Bọn mình chỉ là quá vui mừng khi nhìn thấy cậu tỉnh dậy thôi.” Hyoyeon nói và nở một nụ cười nhẹ nhõm dù cho cô không thể nhìn thấy được.

 

“Có phải là các cậu đang hẹn hò hay gì đó không?” Yuri hỏi và cả hai cùng đỏ bừng mặt, nhưng cũng vô dụng khi cô không thể nhìn thấy được.

 

“Vậy thì mình coi như im lặng là đồng ý.” Yuri nhếch miệng cười một cách tự mãn.

 

“Bọn mình không có.” Sooyoung nạt ngang và cô nhéo hai má Yuri.

 

“Ouch.” Cô rên rỉ và nhìn sang phía Sooyoung, hi vọng là đang nhìn vào đúng cô ấy. “Mình vẫn đang là bệnh nhân cậu biết không?”

 

“Xin lỗi…” Sooyoung rút tay lại và Yuri nở rộng nụ cười.

 

“Cậu bị lừa rồi đồ ngốc.” Cô bật cười lớn và Sooyoung siết chặt bàn tay mình lại thành nắm đấm.

 

“Cậu sẽ biết tay khi cậu hồi phục đấy KWON!”

 

Yuri ngưng cười lớn và nụ cười đã được thay bởi một nụ cười đau buồn.

 

“Mình sẽ hồi phục hả?”

 

“Tất nhiên rồi! Nó chỉ là tạm thời thôi!” Sooyoung vui vẻ nói và nắm lấy bàn tay Yuri trong khi Hyoyeon nắm lấy bàn tay còn lại.

 

“Bọn mình sẽ cầu nguyện cho cậu.”

 

Yuri khẽ mỉm cười trước sự quan tâm của bạn mình và khẽ cảm ơn.

 

“Jessica sao rồi?”

 

“Cậu ấy vẫn khỏe. Phục hồi nhanh hơn là bọn mình nghĩ. Cậu ấy đã đến trường của Tiffany để cổ vũ cô ấy trong kỳ thi âm nhạc rồi.” Sooyoung nói khi cô ngồi lên giường trong khi Hyoyeon ngồi trên ghế.

 

“Đáng lẽ cậu ấy chưa đi lại được đâu, nhưng cậu ấy đã cố thuyết phục bác sĩ để cậu ấy đi.” Hyoyeon nói thêm và Yuri gật đầu lần nữa.

 

“Là hôm nay hả? Mấy giờ thì nó kết thúc?”

 

“Mình nghĩ là khoảng 5 giờ chiều. Giờ là 3 giờ rồi.” Hyoyeon nói và sửa lại cổ áo cho Yuri.

 

“Mình biết rồi. Vậy thì mình nên gọi cho cậu ấy sau vậy.”

 

“Cậu có đói không? Mình sẽ đi mua chút thức ăn cho cậu.” Sooyoung hỏi nhưng Yuri lại lắc đầu.

 

“Cứ đi ăn với Hyo đi, mình không sao đâu.” Yuri nói và xua tay về phía trước, có ý bảo họ đi.

 

“Hãy quay lại sau khi cậu no bụng.”

 

“Bọn mình sẽ quay lại ngay.” Sooyoung nói và đi ra với Hyoyeon.

 

Yuri đưa tay sờ soạng vô hướng bên mình, cố để lấy một ly nước. Cô đưa tay sang phải nhưng không thể chạm được gì cả và cô đổi bên, cảm nhận được chiếc bàn, cô nhích người tới trước một chút và cố ngăn một tiếng rên đau đớn. Cô từ từ di chuyển xung quanh và cảm nhận được cái gì đó lành lạnh và hình tròn, cô nắm lấy nó và di chuyển bàn tay còn lại của mình xung quanh, cố chạm được vào phích nước.

 

“Cậu đang làm gì vậy?!” Một giọng nói vang dội trong căn phòng và giật mình, cô đánh rơi cái ly xuống đất và nó vỡ ra.

 

“Yuri!” Yoona vội chạy tới, cảm thấy có lỗi vì đã làm Yuri ngạc nhiên.

 

“Mình xin lỗi. Mình không cố ý.” Yoona cúi xuống và nhặt cái ly lên nhưng khẽ giật nảy người khi giọng của Yuri vang lên thật lớn trong phòng.

 

“Ra ngoài đi! Đừng có chạm vào nó và ra ngoài đi!” Yoona nhìn cô đầy bối rối và cô cảm giác tim mình bắt đầu đập rất mạnh.

 

“Yu- Yuri.” Cô nhẹ nhàng lên tiếng và cắn vào trong má mình.

 

“Ra ngoài!” Giọng của cô vẫn rất mạnh mẽ và chắc chắn khi cô rút người lại vào giường.

 

Yoona nhìn xuống lại và đôi mắt cô cay xè vì nước mắt. Cô không cố ý làm cô ấy sợ. Cô đã lo lắng rằng cô ấy sự tự làm đau mình. Cô đã quên mất rằng Yuri không thể nhìn thấy cô bước vào.

 

“Chị không cần phải nhỏ nhen vậy đâu.” Một giọng nói khác vang lên và cô ấy bước đến để kéo Yoona dậy.

 

Một cái nhếch miệng xuất hiện trên gương mặt Yuri khi cô phát ra một tiếng cười giễu. ” Tôi biết là cô cũng đang ở đây, Seohyun.”

 

“Phải, tôi đang ở đây. Xin lỗi Yoona đi, chị ấy không cố ý làm chị hoảng sợ đâu.”

 

Yuri không nói gì và Seohyun bước tới, nổi giận nhưng Yoona đã ngăn cô ấy lại và lắc đầu.

 

“Mình sẽ mang cho cậu ít nước.” Cô vui vẻ nói và lập tức mang phích nước ra khỏi phòng.

 

“Ra ngoài đi. Tôi muốn nghỉ ngơi.” Yuri xoay đầu sang bên phải và nhắm chặt mắt lại.

 

“Đây là cách chị đối xử với người đến thăm chị à?” Seohyun nạt lại.

 

“Tôi không xem cô như một người đến thăm mà là một kẻ xâm nhập đấy.” Yuri đáp một cách cộc lốc.

 

Seohyun phát ra một tiếng cười giễu cợt và dựa vào chiếc bàn trước giường bệnh. “Chị chỉ là đang lo sợ.”

 

Yuri giữ im lặng và Seohyun tiếp tục. “Giờ chị đang bị mù. Chị thậm chí còn không thể chăm sóc chị ấy. Chị không có quyền gì để nói chuyện với chị ấy kiểu đó.”

 

Nắm tay bên dưới tấm chăn đang được siết chặt hơn nữa.

 

“Hãy để tôi bảo vệ chị ấy, nếu như chị không thể.” Giọng nói của Seohyun lần này mềm mỏng và chân thành hơn nhiều và Yuri bật mở mắt ra.

 

Cánh cửa phòng mở ra lần nữa và Yoona bước vào, đặt phích nước đầy trở lại trên bàn, cô cầm lấy một cái ly khác và rót nước cho Yuri.

 

“Đây, cẩn thận nhé.” Cô nắm lấy bàn tay Yuri và đặt ly nước vào trong tay cô ấy. Yuri cầm lấy và hạ nó xuống trên đùi mình.

 

“Uống đi.” Yoona nắm lấy hai bàn tay và đưa nó tới trước, đặt nó lên môi cô ấy và từ từ nghiêng nó để Yuri uống.

 

“Cậu thấy đỡ hơn chưa?” Yoona đặt cái ly lên bàn lại và im lặng cúi xuống nhặt lấy những mảnh ly vỡ.

 

Yuri nhướng mày và hắng giọng. “Nó đâu rồi?”

 

Ném những mảnh thủy tinh vào thùng rác, Yoona quay lại chỗ Yuri và khẽ nhướng mày.

 

“Cái gì cơ?”

 

Yuri phát ra một tiếng thở dài nhẹ và khẽ lầm bầm. “Sợi dây chuyền.”

 

Yoona vẫn đứng yên tại chỗ trong khi Yuri nhắm mắt lại và nắm chặt lấy tấm chăn. Chỉ lần này thôi, cô mừng vì mình không thể nhìn thấy.

 

“Seohyun? Em có thể cho bọn chị ít thời gian không?” Seohyun rất muốn từ chối, nhưng cô không muốn để lại một ấn tượng xấu với Yoona. Cô gật đầu và rời khỏi phòng.

 

“Cậu không cần phải bảo cô ta ra ngoài đâu. Chỉ cần trả nó lại cho mình thôi.” Yuri nói và vì một số lý do nào đó nó khiến Yoona khẽ rùng mình trước giọng nói lạnh lùng đó.

 

“Cậu không nghĩ là cậu cần phải giải thích gì đó à?”

 

Phải, cô có và rất nhiều thử phải giải thích, nhưng không phải trong lúc này, ở trong tình trạng này.

 

“Trả nó lại cho mình.”

 

“Tại sao mình phải trả?”

 

“Vì nó là của mình.”

 

“Mình sẽ không trả nó lại cho cậu nếu cậu không giải thích.”

 

“Mình không có gì để giải thích hết.” Yuri nạt và chìa bàn tay ra.

 

“Không có gì ư? Nếu cậu gọi chuyện này là không có gì cả, vậy thì tại sao cậu muốn lấy nó lại chứ?” Yoona thất vọng trước câu trả lời của cô ấy.

 

Yuri không nói gì cả và rút bàn tay mình đặt lại trên đùi.

 

“Nếu cái này thực sự quan trọng đối với cậu, thì hãy giải thích nó cho mình đi.” Giọng của Yoona lần này đã mềm mỏng hơn và Yuri nuốt mạnh.

 

“Mình không có gì để giải thích cả, nếu cậu thích nó nhiều đến vậy thì cậu có thể giữ nó.” Đầu cô đang đau, tim cô đang đau nhưng cô không còn sự lựa khác.

 

Yoona chớp mắt để ngăn nước mắt của mình và hít vào thật sâu. “Được rồi, mình sẽ giữ nó. Mình sẽ giữ nó cho đến khi cậu muốn lấy lại nó và giải thích với mình.” Cô cố giữ cho giọng mình khỏi run, nhưng cô đã thất bại thảm hại.

 

“Cậu không cần phải ghé thăm mình nữa.”

 

“Nó nguy hiểm lắm. Ở nhà và tập trung cho kỳ thi của cậu đi.”

 

“T- tại sao chứ?”

 

“Dựa trên tình trạng của mình, cậu sẽ sớm có được một vệ sĩ mới thôi. Cậu không cần phải đến và thăm mình vì chúng ta chẳng còn quan hệ gì nữa.”

 

“Không còn quan hệ ư? Ý cậu là gì vậy?” Yoona không thể tin được vào tai mình. Yuri mà luôn khăng khăng rằng họ sẽ là bạn đã đi đâu mất rồi? Yul từ 10 năm trước đã đi đâu mất rồi?

 

“Cậu biết mình muốn nói gì mà.” Yuri trượt người vào trong chăn của mình với sự khó khăn vô cùng và nhắm mắt lại, cố hết sức để lảng đi tình yêu của đời cô trong căn phòng này.

 

 

 

 

~*~

 

 

 

 

Cả hành lang bên ngoài phòng âm nhạc đang rộn ràng với những tiếng lầm bầm và tiếng hát khi những sinh viên đứng bên ngoài, chờ đợi đến lượt mình bước vào phòng. Tiffany đang đứng một bên, mỉm cười và trò chuyện với một số người bạn của mình khi cô cảm thấy rằng chỉ bằng cách này cô mới cảm thấy đỡ hồi hộp hơn.

 

Mặc dù cô học ở một trường nữ sinh, nhưng cũng có những chàng trai từ trường khác đến để tham gia kỳ thi vì trường cô được chọn là điểm tổ chức thi. Cô liếc nhìn sang bên kia hành lang hết lần này đến lần khác, chờ đợi một người xuất hiện, nhưng lại một lần nữa, cô biết rằng bác sĩ không thể nào cho phép Jessica rời khỏi giường đâu. Cô hít một hơi thật sâu và giả vờ mỉm cười với một anh chàng đang nói chuyện với cô suốt cả tiếng đồng hồ qua.

 

Thật lòng mà nói thì cô hoàn toàn chẳng để ý gì đến anh chàng đó cả. Anh ta đang nói về cơ cấu máy móc của xe hơi, những thứ thuộc về kỹ thuật mà cô nghĩ là anh ta chắc sẽ hợp hơn với Yuri, vì Yuri rất giỏi trong vấn đề đó và đã từng làm việc bán thời gian trong một cửa tiệm cơ khí xe hơi. Cô liếc nhanh vào gương mặt của anh chàng đó, anh ta có đôi mày rậm, đôi mắt to, mũi cao và đôi môi mỏng. Anh ta thực sự có vẻ ngoài khá bảnh bao nhưng Tiffany có lẽ đã có hứng thú hơn với anh ta nếu anh ta thực sự ngừng nói và cho cô một chút yên tĩnh.

 

“Vậy, cậu nghĩ sao nếu chúng ta ra ngoài và ăn tối cùng nhau sau khi thi xong?”

 

Tiffany chớp mắt nhìn anh ta. Vậy là anh ta đã thay đổi chủ đề rồi ư? Anh ta thay đổi nó từ lúc nào thế nhỉ?

 

“Tiffany?” Anh ta gọi lần nữa và Tiffany giật mình ra khỏi dòng suy nghĩ của mình.

 

“Erm…” Cô di chuyển ánh mắt xung quanh một cách lúng túng. Dù gì thì họ chỉ mới gặp nhau được một tiếng đồng hồ và Tiffany luôn không khéo léo cho lắm với những người lạ.

 

“Hwang Tiffany. Tới lượt em rồi.” Cô nhìn đến phía cánh cửa ngay lập tức khi tên cô được xướng lên và cô cắn nhẹ lưỡi mình.

 

Đáng lẽ cô nên kêu Hyoyeon ở lại và đợi cô. Ít nhất thì một sự hiện diện quen thuộc cũng sẽ giúp cô tự tin hơn.

 

“Bữa tối?” Chàng trai ấy hỏi lại và Tiffany thầm đảo mắt.

 

“Mình sẽ nói chuyện với cậu sau nhé?” Cô khẽ cúi đầu và đi đến phòng một cách lo lắng, cùng lúc đó hít từng hơi thật sâu.

 

Cô bước vào trong căn phòng yên tĩnh với hai vị giám khảo ở bên trong, ngồi trên những chiếc ghế với một tập hồ sơ trong tay.

 

Cô nhắm chặt mắt mình lại và đi tới trung tâm phía trước. Cúi đầu 90 độ chào họ, cô nở một nụ cười tuyệt nhất của mình và tự giới thiệu bản thân.

 

“Xin chào, tên em là Hwang Tiffany. Em sẽ mang đến cho mọi người bài hát: We belong together của Mariah Carey.” Hai vị giám khảo gật đầu và Tiffany hít một hơi thật sâu. nhìn một lần nữa vào cánh cửa, với hi vọng là sẽ thấy được một cái đầu màu vàng. Cô nhắm mắt lại và mở miệng ra.

 

 

 

(Ooh, ooh, sweet love, yeah)

I didn’t mean it when I said I didn’t love you so
I should’ve held on tight, I never should’ve let you go
I didn’t know nothing, I was stupid, I was foolish
I was lying to myself

Mình không có ý đó đâu khi nói rằng mình thực chẳng hề yêu cậu
Lẽ ra mình nên níu giữ thật chặt, lẽ ra mình không bao giờ nên để cậu đi
Mình đã chẳng biết gì cả, mình thật ngốc nghếch, mình thật khờ dại
Mình đã tự dối lòng

 

I could not fathom I would ever be without your love
Never imagined I’d be sitting here beside myself
‘Cause I didn’t know you, ’cause I didn’t know me
But I thought I knew everything

Mình không thể nghĩ đến việc mình sẽ sống như thế nào nếu thiếu vắng tình yêu của cậu
Chưa bao giờ tưởng tượng đến việc mình đang phải ngồi đây chỉ với riêng mình thôi
Bởi mình đã không hiểu cậu, bởi mình cũng không hiểu bản thân mình
Mà mình lại nghĩ rằng mình hiểu tất cả

 

I never felt
The feeling that I’m feeling now that I don’t hear your voice
Or have your touch and kiss your lips ’cause I don’t have a choice
Oh, what I wouldn’t give to have you lying by my side
Right here, ’cause baby

Mình chưa bao giờ cảm nhận được
Thứ cảm giác trong lòng mình hiện giờ khi không còn được nghe giọng nói cậu
Không được cậu ôm lấy và hôn lên bờ môi cậu bởi vì mình đã không còn cơ hội để chọn lựa nữa
Mình phải trả giá điều gì để có được cậu ở bên mình trở lại
Ngay lúc này đây, bởi tình yêu à

 

When you left I lost a part of me
It’s still so hard to believe
Come back baby, please
‘Cause we belong together

Khi cậu bỏ đi, một nửa hồn mình đã mất
Vẫn thật quá khó để tin điều đó
Làm ơn, hãy quay trở về bên mình nhé, tình yêu của mình
Bởi chúng ta vốn thuộc về nhau

 

Who else am I gon’ lean on when times get rough
Who’s gonna talk to me till the sun comes up
Who’s gonna take your place, there ain’t nobody better
Oh, baby baby, we belong together

Còn ai để mình dựa vào mỗi khi gặp khó khăn
Ai sẽ nói chuyện với mình cho đến khi bình minh ló dạng
Ai sẽ thay thế vị trí của cậu, sẽ chẳng có một ai tốt hơn cả
Bởi tình yêu ơi, chúng ta vốn thuộc về nhau

 

I can’t sleep at night when you are on my mind
Bobby Womack’s on the radio saying to me:
“If you think you’re lonely now”
Wait a minute this is too deep (too deep)
I gotta change the station so I turn the dial
Trying to catch a break and then I hear Babyface
I only think of you” and it’s breaking my heart
I’m trying to keep it together but I’m falling apart

Mình không thể ngủ được mỗi đêm khi hình bóng cậu vẫn len lỏi trong tâm trí mình
Lời của Bobby Womack trên radio bảo mình rằng:
“Nếu bạn nghĩ hiện giờ bạn đang cô đơn”
Đợi đã nào, điều này thật quá sâu sắc (quá sâu sắc)
Mình phải chuyển kênh khác thôi
Cố tìm lấy một chút thư giãn và rồi mình nghe thấy Babyface
Mình chỉ nghĩ đến cậu và điều đó làm trái tim mình tan vỡ
Mình đang cố gắng giữ cho nó được nguyên vẹn nhưng không thể được

 

 

 

Tiffany mở mắt ra và nó nhìn xuyên qua cánh cửa, trong sự kinh ngạc của cô, một cô gái tóc vàng quen thuộc đang đứng ngay cánh cửa, mỉm cười và nhìn thẳng vào cô. Lấy được tự tin, Tiffany nhìn cô ấy và tiếp tục hát.

 

 

 

I’m feeling all out of my element
I’m throwing things, crying
Trying to figure out where the **** I went wrong
The pain inflicted in this song ain’t even half of what I’m feeling inside
I need you, need you back in my life, baby

Mình cảm thấy mình hoàn toàn vô thức
Mình đang ném hết mọi thứ, và bật khóc
Cố để thấu hiểu xem mình đã đi sai đến nhường nào
Nỗi đau trong bài hát này thậm chí không bằng một nửa những gì mình đang cảm nhận được
Mình cần cậu, cần cậu quay trở về một lần nữa trong đời mình, tình yêu à

 

When you left I lost a part of me
It’s still so hard to believe
Come back baby, please
‘Cause we belong together

Khi cậu bỏ đi, một nửa hồn mình đã mất
Vẫn thật quá khó để tin điều đó
Làm ơn, hãy quay trở về bên mình nhé, tình yêu của mình
Bởi chúng ta vốn thuộc về nhau

 

Who else am I gon’ lean on when times get rough
Who’s gonna talk to me till the sun comes up
Who’s gonna take your place, there ain’t nobody better
Oh, baby baby, we belong together!

Còn ai để mình dựa vào mỗi khi gặp khó khăn
Ai sẽ nói chuyện với mình cho đến khi bình minh ló dạng
Ai sẽ thay thế vị trí của cậu, sẽ chẳng có một ai tốt hơn cả
Bởi tình yêu ơi, chúng ta vốn thuộc về nhau

 

Ooooooh yeah
We belong together

Chúng ta vốn thuộc về nhau

 

 

 

Ngay sau bài hát của cô, Jessica đã giơ ngón tay cái lên với cô và đi ra khỏi cánh cửa. Mỉm cười hạnh phúc, cô quay lại với hai vị giám khảo và cúi chào lần nữa trước khi rời khỏi đó.

 

Cô bước tới hai bước cùng lúc và ra khỏi phòng, tìm kiếm cô gái tóc vàng trong một biển người và cuối cùng cũng đã tìm được ở cuối dãy hành lang dài. Xoay người, cô bắt đầu đi về phía đó nhưng giữa đường thì một bàn tay đã đặt lên vai cô ngăn lại. Cô quay lại và thấy anh chàng đã nói chuyện với cô lúc nãy.

 

“Cậu hát rất tốt đấy.” Anh ta mỉm cười ngọt ngào với cô và Tiffany cảm ơn anh ta vì lời khen đó.

 

“Vậy, bữa tối thì sao?” Anh ta vẫn giữ nụ cười trên gương mặt mình và di chuyển bàn tay xuống, cố nắm lấy bàn tay Tiffany và dẫn cô ra ngoài.

 

“Mình- mình xin lỗi.” Tiffany khẽ giật mình khi anh ta nắm lấy tay cô. Không có nhiều người có thể chạm vào cô, cô rất sợ người lạ và cần có nhiều thời gian để có thể có những tiếp xúc trực tiếp với họ. Không phải là cô sợ mối quan hệ xã hội, cô là một cô gái sôi nổi và vui tươi nhưng cô có xu hướng tạo một rào cản mạnh mẽ ở phía trước khi cô gặp người lạ. Đó là cách phòng bị của chính cô với người khác vì cô chỉ có một thân một mình ở Hàn Quốc và chủ yếu là vì Yuri chính là người đã bảo cô phải cẩn trọng với người khác và đừng có tiếp xúc quá nhiều khi lần đầu gặp họ. Đây chính là cách cơ bản để tự bảo vệ bản thân khỏi người khác.

 

“Đi nào! Sẽ vui lắm!” Anh ta nắm chặt hơn nữa và cố kéo cô đi tới.

 

“Mình xin lỗi, nhưng- nhưng mình có việ-”

 

Một tiếng phịch lớn cắt ngang câu nói của cô và anh ta đã bay thẳng tới trước, ngã xuống đất. Đôi mắt Tiffany mở thật to trước cảnh tượng đó và liền xoay đầu sang để nhìn thấy Jessica, mặt đỏ bừng và đôi mắt đầy giận dữ.

 

“Jessica!” Cô rít lên và cô ấy bước tới trước, nắm lấy cổ áo sơ mi của anh chàng đó và kéo anh ta dậy.

 

“Jessica! Không!” Tiffany bước tới nhưng Jessica đã nhanh hơn khi một cú đấm khác đáp vào mặt anh ta.

 

Bàng hoàng, Tiffany chạy tới và kéo Jessica ra, giật bàn tay của cô ấy ra khỏi cổ áo anh ta.

 

“Jessi!” Giọng nói đầy hoang mang và cách sử dụng nickname của cô đã trấn tĩnh cô ấy khi cô ấy buông tay ra bằng cách đẩy anh ta ra sau.

 

“Cút đi.” Jessica lạnh lùng ra lệnh và anh ta lồm cồm bò dậy chạy đi trong sợ hãi.

 

“Sao cậu lại phải làm thế?” Tiffany nhíu mắt lại và kéo Jessica đến một phòng học gần đó.

 

Jessica thong dong đi đến chỗ một chiếc bàn và ngồi lên đó, mắt không rời khỏi đất khi cô đang chờ đợi một bài diễn thuyết sắp diễn ra. Tại sao cô lại cứ phải dùng tới bạo lực khi cô biết nó làm Tiffany nổi giận nhất? Vậy thì phải trách tên kia vì đã chạm vào cô ấy. Jessica im lặng cau có khi Tiffany đứng trước mặt cô, hai tay chống hai bên hông.

 

“Sao cậu lại phải làm thế?! Anh ta chỉ muốn mời mình đi ăn tối cùng anh ta thôi mà! Mình đã định từ chối và anh ta chỉ là hơi quá phấn khích một chút thôi. Cậu đâu cần phải đánh anh ta!” Tiffany nói đầy giận dữ khi cô phồng mũi lên.

 

Jessica vẫn cúi đầu và lơ đãng đùa nghịch những ngón tay của mình.

 

“Cậu không biết là cậu đang bị thương và cậu hoàn toàn không nên sử dụng bất cứ sức mạnh nào hả? Không phải mình đã bảo cậu từ trước là không được sử dụng bạo lực nữa sao? Tại sao cậu lại làm thế?!” Tiffany nhìn chằm chằm vào cô gái ấy và chờ đợi một lời đáp.

 

Sau vài phút im lặng, cô ngồi xuống một chiếc ghế và khoanh tay trước ngực.

 

“Chúng ta sẽ không đi nếu cậu không chịu nói!” Cô ghét sự im lặng mà Jessica dành cho cô mỗi khi cô nổi giận với cô ấy.

 

Thế nhưng, Jessica vẫn không chịu nói và Tiffany tức giận thở mạnh qua mũi mình. Tốt thôi, nếu Jessica muốn im lặng với cô, vậy thì cô cũng sẽ im lặng luôn cho biết.

 

Sau nửa tiếng đồng hồ im lặng với nhau, Tiffany đã không thể chịu đựng được nữa. Thật sai lầm khi cô lại dành cho Jessica sự im lặng đáp trả khi cô biết là Jessica có thể giữ im lặng và không nói chuyện trong hai ngày trời hoặc hơn nhưng cô thì lại không thể chịu được thậm chí chỉ một tiếng đồng hồ.

 

“Cậu thực sự định sẽ không nói chuyện đó hả?” Tiffany hỏi lần nữa và cô nhìn chằm chằm vào Jessica một cách bực tức.

 

Một nụ cười khẽ hiện lên trên gương mặt cô khi cô nghe giọng nói của Tiffany và thầm thán phục bản thân vì đã có thể giữ im lặng bằng cách lơ đãng nhưng cô đã nén nó lại. Nếu Tiffany nhìn thấy thì chỉ có chết mà thôi. Jessica nhìn lên và quay mặt ra cửa sổ và Tiffany nghiến chặt răng trước thái độ đó.

 

“Tại sao cậu phải đánh anh ta!?” Tiffany giận dữ hỏi và Jessica quay lại nhìn cô.

 

“Cậu thực sự muốn biết tại sao à?”

 

Một cú gật đầu chắc nịch và Jessica nhún vai.

 

“Vì hắn ta là kẻ thích động chạm.”

 

“Đó không phải là lý do để cậu đánh anh ta! Anh ta chỉ là quá phấn khích và thân thiện khi mời mình đi ăn tối thôi!” Tiffany không thể tin được là Jessica lại đánh anh ta vì một lý do như thế.

 

“Tại sao cậu lại bênh vực hắn?” Jessica bực mình hỏi.

 

“Mình không có! Nếu cậu đánh anh ta chỉ vì anh ta thích động chạm theo ý kiến của cậu, vậy thì cậu sẽ có thể đánh tất cả những người khác chạm vào mình!” Tiffany quơ tay điên tiết.

 

“Vậy thì tốt nhất là đừng có ai đụng đến cậu.” Jessica nói thẳng thắn và hàm của Tiffany như rơi xuống trước câu nói đó.

 

“Chúng ta sẽ tiếp xúc nhau nếu đúng ta đủ thân thiết! Ý cậu là gì khi nói tốt nhất là không ai được đụng đến mình?”

 

Jessica ngậm miệng lại lần nữa và quay đi trong khi Tiffany cảm giác cơn tức giận của mình đang dâng lên trước sự im lặng đang bắt đầu lần nữa.

 

“Sẽ chẳng có tác dụng gì nếu cậu cứ tiếp tục im lặng thế.” Tiffany rít lên và Jessica lại quay sang cô ấy.

 

“Cậu thật là vô lý.” Tiffany lầm bầm và quay đi.

 

“Mình không có.”

 

“Cậu có!”

 

“Mình không có.”

 

“Cậu có! Jung nhỏ nhen!” Jessica nhướng một bên mày trước cái nickname bộc phát đó và nhíu mày.

 

“Mình không có.” Jessica nhảy xuống khỏi bàn.

 

“Mình không muốn cãi nhau với cậu.”

 

“Mình không có.” Jessica khăng khăng và bước tới trước một bước.

 

“Cậu có!” Tiffany nổi cáu.

 

Jessica bước đến chỗ cô và áp đảo Tiffany. “Mình không có nhỏ nhen và vô lý.”

 

“Cậu có. Nếu không thì tại sao cậu lại không giải thích với mình?”

 

Jessica im lặng. Có rất nhiều thứ đang chạy trong đầu cô. Cô rất muốn nói với Tiffany rằng cô đánh tên đó bởi vì hắn đang cố sàm sỡ cô ấy trong mắt cô. Cô rất muốn nói với Tiffany rằng cô ghét tên đó vì đã chạm vào cô ấy, Tiffany chỉ một và duy nhất của cô. Cô rất muốn nói với Tiffany rằng cô đang ghen và không một ai được chạm vào cô ấy. Cuối cùng, cô rất muốn nói với Tiffany rằng cô yêu cô ấy.

 

Thế nhưng, nếu cô nói ra tất cả những lời này, thì sẽ phải trả một cái giá rất đắt.

 

“Giải thích đi.” Tiffany nói vọt ra và nhìn cô đầy giận dữ.

 

Jessica giơ hai tay mình lên trời và thả nó xuống hai bên người mình. “Biết gì không? Hãy quên nó đi.”

 

Jessica xoay bước đi và hướng ra ngoài cửa. “Mình mệt rồi.”

 

Tiffany cúi mặt trong tội lỗi, dù thế nào đi nữa, thì Jessica cũng đã đến đây để ủng hộ cô mặc cho tất cả những vết thương của cô ấy và thay vì trao cho cô ấy một cái ôm thật chặt như một lời cảm ơn thì Tiffany lại tức giận với cô ấy. Có lẽ là do cô ấy lo lắng cho cô quá nhiều và có thể là có chút hẹp hòi. Jessica luôn bảo vệ cô quá mức như thế, và đó là lý do tại sao cô ấy lại đánh anh ta. Vậy thì tại sao Tiffany lại cứ khăng khăng đòi một câu trả lời từ Jessica chứ? Tiffany đã mong đợi gì từ Jessica? Một thứ gì đó hơn là chỉ mỗi sự che chở thôi ư? Tiffany hiện đang rất bối rối, cô không biết cảm giác của cô là gì và cô đang lo sợ điều đó. Trong cả cuộc đời cô chưa bao giờ cô lại cảm giác như thế này. Nó khiến cô rất sợ hãi.

 

“Cậu có đi không vậy?” Jessica quay đầu lại nhìn vào trong phòng học và Tiffany giật nảy người từ chỗ ngồi của mình.

 

“Có.” Cô lầm bầm và vội cất bước đi đến chỗ Jessica.

 

Cô nhìn Jessica từ phía sau và bất thình lình, cô cảm thấy hình ảnh phía sau của Jessica đang tiết lộ những đau đớn của cô ấy suốt mấy tháng qua. Nó thật nhỏ bé và yếu đuối. Cái cách Jessica bước đi hiện giờ thật khác với trước kia. Thay vì hiên ngang lướt trong gió và bước đi như một trung sĩ, thì cô ấy lại đang bước từng bước nhỏ về phía trước với một chút khập khiễng. Nó khiến Tiffany thấy đau lắm.

 

Bước tới trước thật nhanh, cô rút ngắn khoảng cách giữa họ và vòng tay quanh eo Jessica, vùi mặt mình vào tấm lưng đó.

 

“Mhfmphmm.”

 

“Huh?” Jessica giật mình trước cái ôm đầy bất ngờ đó và tiếng nói lầm bầm của Tiffany vào lưng cô khiến cô nhột.

 

“Mhfmphmmphm!”

 

“Tiff, mình không thể nghe cậu nói gì cả.”

 

“Mình nói là mình xin lỗi.” Tiffany ngẩng đầu lên và đứng đó với hai cánh tay vẫn còn vòng quanh người Jessica.

 

“Cậu không cần phải thế. Đó cũng là lỗi của mình mà.” Jessica tách ra khỏi cái ôm và khẽ mỉm cười với cô ấy.

 

“Nhưng-”

 

“Chúng ta đi thôi.” Jessica ngắt lời và đi tới trước.

 

Môi cô khẽ giật lên một chút khi cô cảm giác Tiffany đang nắm lấy bàn tay mình thật chặt.

 

“Chúng ta có thể mua một chút waffle trên đường về không?”

 

“Gyuri là ai vậy?”

 

Tiffany ngây người ra một lúc nhưng cô đã ngay lập tức bĩu môi sau khi trở lại bình thường.

 

“Waffle nhé, làm ơn.” Cô nhăn mặt và kéo giật bàn tay Jessica vài lần.

 

Jessica thở dài và gật đầu. Cô sẽ tìm ra ai là Gyuri sớm thôi dù cho Tiffany không chịu nói.

 

Không ai được đối xử với Tiffany của cô như thế. Không một ai.

 

 

 

 

 

 

TBC…

Categories: Longfic | Tags: , , , , , | Leave a comment

Post navigation

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: